Người Cộng Sản Kiên Trung Gắn Bó Với Sự Nghiệp Cách Mạng Việt Nam - Trường Chinh
Đồng chí Trường Chinh là nhà lãnh đạo cách mạng tiêu biểu của Việt Nam, từng giữ nhiều cương vị quan trọng như Tổng Bí thư và Chủ tịch Ủy ban Thường vụ Quốc hội. Suốt cuộc đời hoạt động cách mạng, đồng chí có nhiều đóng góp cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, xây dựng đất nước và tăng cường đoàn kết quốc tế.
Trường Chinh tên thật là Đặng Xuân Khu, sinh ngày 9-2-1907 tại làng Hành Thiện, xã Xuân Hồng, huyện Xuân Thủy, tỉnh Nam Định trong một gia đình trí thức yêu nước. Sinh ra trên vùng quê giàu truyền thống lịch sử, văn hóa và tinh thần yêu nước, đồng chí sớm tiếp nhận những ảnh hưởng tốt đẹp từ quê hương và gia đình để hình thành lý tưởng cách mạng. Sau khi tìm hiểu các tác phẩm của Hồ Chí Minh, đặc biệt là tác phẩm “Đường Kách mệnh”, đồng chí đến với chủ nghĩa Mác - Lê-nin và từ một người yêu nước trở thành người cộng sản.
Ngay từ những năm tuổi trẻ, Trường Chinh đã tích cực tham gia các phong trào yêu nước. Năm 1925, đồng chí tham gia cuộc vận động đòi thực dân Pháp ân xá cho nhà yêu nước Phan Bội Châu. Năm 1926, đồng chí là một trong những người lãnh đạo cuộc bãi khóa để truy điệu nhà yêu nước Phan Chu Trinh. Sau cuộc bãi khóa này, đồng chí bị thực dân Pháp đuổi học và tiếp tục học tại Trường Cao đẳng Thương mại ở Hà Nội đến cuối năm 1929.
Năm 1927, Trường Chinh gia nhập Việt Nam Thanh niên Cách mạng đồng chí Hội, tổ chức tiền thân của Đảng Cộng sản Đông Dương. Đến năm 1929, đồng chí tham gia vận động thành lập Đảng Cộng sản Đông Dương ở Bắc Kỳ. Năm 1930, đồng chí được chỉ định vào Ban Tuyên truyền cổ động Trung ương của Đảng Cộng sản Đông Dương. Cuối năm đó, đồng chí bị thực dân Pháp bắt và kết án 12 năm tù cấm cố, bị đày đi Sơn La.
Năm 1941, tại Hội nghị Trung ương lần thứ 8, đồng chí được bầu làm Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng, đồng thời giữ nhiều nhiệm vụ quan trọng như Trưởng Ban Tuyên huấn, chủ bút báo “Cờ giải phóng”, “Tạp chí Cộng sản” và Trưởng Ban Công vận Trung ương. Hai năm sau, đồng chí tiếp tục bị Tòa án binh của thực dân Pháp tại Hà Nội kết án tử hình vắng mặt.
Sau Cách mạng Tháng Tám và trong quá trình xây dựng đất nước, Trường Chinh tiếp tục đảm nhiệm nhiều trọng trách quan trọng của Đảng và Nhà nước. Năm 1951, tại Đại hội II của Đảng, đồng chí được tái cử vào Ban Chấp hành Trung ương và giữ chức Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Lao động Việt Nam. Năm 1958, đồng chí làm Phó Thủ tướng Chính phủ kiêm Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học Nhà nước. Đến Đại hội III năm 1960, đồng chí tiếp tục được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương và Bộ Chính trị, phụ trách công tác Quốc hội và công tác tư tưởng của Đảng.
Trong nhiều nhiệm kỳ liên tiếp, Trường Chinh là đại biểu Quốc hội từ khóa II đến khóa VII. Từ khóa II đến khóa VI, đồng chí giữ cương vị Chủ tịch Ủy ban Thường vụ Quốc hội. Tháng 7-1986, tại Hội nghị đặc biệt của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, đồng chí được bầu lại làm Tổng Bí thư.
Với những đóng góp to lớn cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, đồng chí Trường Chinh được Đảng và Nhà nước trao tặng Huân chương Sao Vàng cùng nhiều phần thưởng cao quý khác. Nhiều quốc gia như Liên Xô, Lào, Campuchia, Đức, Mông Cổ, Bungari, Hungari và Tiệp Khắc cũng trao tặng đồng chí nhiều huân chương vì những đóng góp cho tình đoàn kết quốc tế.
Đồng chí Trường Chinh qua đời ngày 30-9-1988 tại Hà Nội, để lại dấu ấn sâu sắc trong sự nghiệp cách mạng và quá trình xây dựng đất nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa.



