Người cõng thương binh qua khe đá
Ông Phùng Văn Đạo, sinh năm 1957, quê Phú Thọ, bộ đội công binh chiến đấu tại Hà Giang.
Trong một trận đánh năm 1984, đơn vị ông nhận lệnh đưa thương binh xuống tuyến sau trong lúc pháo vẫn nổ dữ dội.
Con đường rút lui chỉ là khe đá hẹp, trơn trượt vì mưa.
Một chiến sĩ bị thương nặng ở chân không thể đi nổi. Ông Đạo cõng đồng đội trên lưng, men từng bước qua sườn núi.
Có đoạn dốc quá, ông phải bám cả hai tay vào rễ cây mới không bị trượt xuống vực.
Đi được nửa đường thì pháo lại dội tới. Hai người vội ép sát vào vách đá. Đất đá rơi phủ kín vai áo.
Người lính trên lưng thều thào:
— Nếu không được… anh cứ bỏ em lại.
Ông Đạo quát lớn:
— Còn sống thì cùng về!
Ông cõng đồng đội đi suốt gần ba giờ mới tới trạm quân y. Khi đặt người xuống cáng, chân ông run đến mức đứng không vững nữa.


