Khác

Người cụ nội trên chiến trường năm ấy

Chào các bạn, mình là Thư, học sinh lớp 6A. Hôm nay, trong chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình muốn kể về cụ nội – người mà mình luôn kính trọng và tự hào. Cụ đã mất rồi, nhưng mỗi lần nhìn vào bức ảnh cụ thời trẻ trong bộ quân phục giản dị, lòng mình lại dâng lên biết bao cảm xúc: vừa thương, vừa ngưỡng mộ, vừa tự hào. Trong ánh mắt kiên nghị của cụ, mình như nhìn thấy cả một thời tuổi trẻ đầy can đảm mà thế hệ hôm nay chỉ được nghe qua những câu chuyện.

Hưng Yên13/12/2025Tạ Hoàng Thư - 6A (Trường THCS Khoái Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Ngày cụ lên đường làm nhiệm vụ

Theo lời bà nội kể lại, ngày cụ rời quê hương Khoái Châu cũng là ngày cả làng đứng hai bên đường tiễn thanh niên ra đi làm nhiệm vụ. Cụ nội lúc ấy mới chỉ là một chàng trai trẻ, nhưng đôi mắt thì đầy quyết tâm. Cuộc sống trong những năm tháng đó vô cùng vất vả: hành quân liên tục, băng qua những con suối lạnh buốt, ngủ giữa rừng sâu đầy muỗi vắt, bữa ăn chỉ có vài củ khoai, nắm cơm nắm. Thế nhưng, cụ chưa bao giờ than vãn. Cụ luôn nói rằng: “Còn được góp sức là còn vui.”

2. Khoảnh khắc cụ không bao giờ quên

Bà nội kể rằng có một lần đơn vị của cụ phải tuần tra giữa đêm trong rừng. Trời mưa lớn, gió rít từng cơn khiến ai cũng căng thẳng. Bất ngờ, một thân cây lớn bị gió quật mạnh đổ ập xuống. Nếu chậm chỉ một giây, người lính đi phía trước đã có thể gặp nguy hiểm. Cụ nội lập tức lao đến kéo đồng đội ra khỏi vị trí đó. Nhưng đúng lúc ấy, một cành cây sắc quệt mạnh vào chân cụ khiến vết thương sâu và rất đau.

Mọi người lo lắng muốn dừng lại băng bó, nhưng cụ chỉ nhẹ giọng:
“Người còn an toàn là tốt rồi. Tôi không sao.”

Vậy mà cụ vẫn cố lết đi tiếp cho kịp đội hình, dù mỗi bước đi đều thấm đẫm mồ hôi và đau đớn. Cụ là người luôn nghĩ cho người khác trước, nên đồng đội ai cũng quý, cũng kính trọng.

3. Bức ảnh – ngọn lửa soi sáng lòng mình

Giờ cụ đã không còn nữa. Nhưng bức ảnh thời trẻ của cụ vẫn được gia đình đặt ở nơi trang trọng nhất. Thỉnh thoảng nhìn vào bức ảnh ấy, mình như thấy cụ vẫn đang mỉm cười, vẫn đứng đó với dáng vẻ rắn rỏi của một người lính. Bức ảnh không chỉ là kỷ vật, mà còn là ngọn lửa nhỏ thắp sáng trong lòng mình mỗi khi thấy mệt mỏi hay muốn bỏ cuộc.

Qua câu chuyện của cụ nội, mình hiểu rằng bình yên hôm nay đâu tự nhiên có được. Nó được xây bằng mồ hôi, nước mắt và cả những hi sinh thầm lặng của biết bao con người bình dị như cụ. Là một học sinh lớp 6, mình chỉ có thể cố gắng học tốt, sống tốt, chăm ngoan để không phụ lòng thế hệ đi trước.

Cụ nội – người lính của năm ấy – sẽ mãi là tấm gương sáng trong trái tim mình, nhắc mình biết yêu thương, biết trân trọng và biết sống có trách nhiệm hơn mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người cụ nội trên chiến trường năm ấy | Câu chuyện thời hoa lửa