NGƯỜI CỦA TIỂU ĐOÀN XUNG KÍCH
NGƯỜI CỦA TIỂU ĐOÀN XUNG KÍCH
Nhưng nếu hỏi ông về những năm tháng ấy, có lẽ ông sẽ không kể nhiều về chức danh hay nhiệm vụ.
Ông thường nhớ những con người.
Những người cùng đi.
Cùng làm.
Cùng mệt.
Cùng trở về sau mỗi ngày.
Trong đội, Khai là người cẩn thận.
Làm việc gì cũng kiểm tra lại.
Cuốc xong một đoạn, ông thường quay lại nhìn.
Đất đã được san chưa?
Đá còn nằm giữa đường không?
Có chỗ nào dễ lún không?
Người khác đôi khi trêu:
“Khai kỹ tính quá!”
Ông cười:
“Xe mà sa xuống thì còn khổ hơn.”
Một câu rất bình thường.
Nhưng ông hiểu công việc của mình.
Làm đường không chỉ là cuốc cho xong.
Phải làm sao để người khác có thể đi qua.
Có một lần sau khi mọi người đã nghỉ, Khai nhìn thấy một chiếc xẻng bỏ quên bên đường.
Ông quay lại lấy.
Người khác gọi:
“Để mai lấy!”
Khai nói:
“Mai biết còn không?”
Ông vác chiếc xẻng lên vai.
Mang về.
Đó chỉ là một chuyện nhỏ.
Nhưng nó nói lên cách ông sống.
Cẩn thận với công việc.
Trân trọng đồ dùng chung.
Không để cái nhỏ làm hỏng cái lớn.
Sau này, khi đã trở về quê, Khai vẫn giữ thói quen ấy.
Làm việc gì cũng làm cho đến nơi đến chốn.
Người quen bảo:
“Ông già rồi mà vẫn kỹ.”
Ông cười:
“Hồi trẻ quen rồi.”
Nhưng có lẽ không chỉ là thói quen.
Đó là cách sống đã được hình thành từ những năm tháng gian khổ.
Những năm mà một chiếc xẻng, một chiếc cuốc cũng quý.
Một đoạn đường làm sai có thể khiến cả đoàn xe gặp khó.
Một người bỏ cuộc có thể khiến người bên cạnh phải làm thêm.
Vì vậy mỗi người đều tự nhắc mình phải cố.
Khi nhìn lại, Khai không nghĩ mình đã làm điều gì phi thường.
Ông chỉ nghĩ:
“Mình làm phần việc của mình.”
Nhưng lịch sử đôi khi được tạo nên từ chính những người chỉ nghĩ rằng họ đang làm phần việc của mình.
Không ồn ào.
Không phô trương.
Chỉ lặng lẽ làm cho tốt.



