Người cuối cùng còn nhớ
Nhiều năm sau chiến tranh, trong một cuộc gặp mặt cựu chiến binh, một người lính trinh sát già ngồi một mình.
Ông mở cuốn sổ cũ.
Trang đầu tiên là tên những người trong tổ.
Trang thứ hai là quê quán.
Trang thứ ba là những người đã hy sinh.
Người bên cạnh hỏi:
“Ông còn nhớ hết sao?”
Ông đáp:
“Nhớ.”
“Nhớ để làm gì?”
Ông khép cuốn sổ.
“Để nếu một ngày không còn ai nhớ họ nữa, thì vẫn còn tôi.”
Câu nói ấy khiến mọi người im lặng.
Bởi sau cùng, điều còn lại sau chiến tranh không chỉ là những chiến thắng được ghi trong lịch sử.



