Người cựu binh đứng lặng trước nghĩa trang
Ông Nguyễn Văn Bình, sinh năm 1958, quê Hà Nam, cựu chiến binh chiến đấu tại Hà Giang. Mỗi năm vào dịp tháng Bảy, ông lại lên nghĩa trang liệt sĩ nơi nhiều đồng đội của mình yên nghỉ. Ông thường mang theo bó hoa rừng và cuốn sổ cũ ghi tên từng người. Đứng trước những hàng bia trắng giữa núi đồi lặng gió, ông kể cho thanh niên đi cùng nghe về từng đồng đội: người thích hát, người hay kể chuyện quê, người còn chưa kịp lấy vợ. Có lúc ông đang kể thì dừng lại rất lâu, mắt đỏ hoe. Một bạn trẻ khẽ hỏi: — Bác còn nhớ hết tên mọi người sao? Ông gật đầu: — Làm sao quên được… họ đã gửi cả tuổi thanh xuân ở lại nơi này.



