Bài viết

NGƯỜI CỰU BINH GIÀ VÀ KÝ ỨC VỀ NHỮNG NĂM THÁNG "HOA LỬA"

Tây Ninh05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, những vết thương trên thịt da có thể đã lành, nhưng ký ức về một thời "mưa bom bão đạn" vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm trí của những người đi trước. Đối với thế hệ học sinh chúng em, chiến tranh chỉ còn là những trang sử hào hùng, nhưng qua lời kể của ông nội – một cựu chiến binh từng vào sinh ra tử tại chiến trường miền Nam – em mới thực sự thấu hiểu thế nào là một "thời hoa lửa" đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng oanh liệt.

Ông nội em năm nay đã ngoài 80 tuổi. Trên người ông vẫn còn những vết sẹo – những "kỷ vật" không mong muốn từ chiến trường. Mỗi khi nhìn lên tấm bằng khen "Kháng chiến chống Mỹ cứu nước" treo trang trọng giữa nhà, mắt ông lại ánh lên những nỗi niềm khó tả. Ông thường kể cho em nghe về những ngày hành quân xẻ dọc Trường Sơn. Đó là những đêm dài không ngủ, đôi chân rỉ máu vì đi bộ hàng chục cây số đường rừng, là những cơn sốt rét rừng hành hạ khiến sức cùng lực kiệt. Thế nhưng, trong cái gian khổ ấy, tinh thần của những người lính trẻ lại rực cháy hơn bao giờ hết.

Câu chuyện mà ông nhớ nhất, cũng là câu chuyện khiến em xúc động nhất, là về người đồng đội thân thiết nhất của ông – chú hy sinh ngay trước ngày giải phóng. Ông kể, chú ấy tên là Thành, quê ở một vùng quê nghèo miền Trung. Chú Thành hiền lành, hát hay và luôn dành phần lương khô ít ỏi của mình cho những đồng đội yếu hơn. Trong một trận đánh ác liệt tại cửa ngõ Sài Gòn vào mùa xuân năm 1975, đơn vị của ông bị quân địch bao vây. Giữa làn mưa đạn dày đặc, chú Thành đã dũng cảm ôm bộc phá xông lên phá rào chắn để mở đường cho đơn vị tiến lên.

"Lúc đó, bom nổ bên tai, khói mù mịt, nhưng chú ấy không hề do dự," ông nội nghẹn ngào kể lại. Chú Thành đã ngã xuống khi chỉ còn cách ngày hòa bình chỉ vài bước chân. Sự hy sinh của chú là minh chứng cho lý tưởng cao đẹp của thanh niên thời bấy giờ: "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, bỏ lại phía sau bao ước mơ, hoài bão và cả những người thân chờ đợi ở quê nhà. Đối với ông nội và đồng đội, họ chính là những "đóa hoa" rực rỡ nhất nảy nở giữa vùng lửa đạn.

Không chỉ có những trận đánh, thời hoa lửa còn là ký ức về tình dân quân thắm thiết. Ông kể về những bà mẹ miền Nam lam lũ, sẵn sàng nhường cơm sẻ áo, đào hầm bí mật nuôi giấu cán bộ ngay dưới tầm mắt kẻ thù. Nếu không có sự đùm bọc của nhân dân, có lẽ những người lính như ông đã không thể trụ vững qua những mùa đông lạnh giá hay những mùa mưa xối xả nơi rừng sâu. Tình yêu quê hương, đất nước lúc bấy giờ được cụ thể hóa bằng sự sẻ chia nắm rau rừng, bát nước chè xanh hay chiếc áo trấn thủ bạc màu.

Nghe câu chuyện của ông, em chợt nhận ra rằng hòa bình mà chúng em đang có hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được đổi bằng xương máu, bằng thanh xuân và sự hy sinh thầm lặng của hàng vạn người con ưu tú của dân tộc. "Thời hoa lửa" không chỉ là một giai đoạn lịch sử, mà là một tượng đài về lòng quả cảm và tinh thần đoàn kết của con người Việt Nam.

Là một học sinh dưới mái trường THCS&THPT Hậu Thạnh Đông, em cảm thấy mình thật may mắn khi được sống trong một đất nước độc lập, được đi học và thực hiện những ước mơ của riêng mình. Câu chuyện của ông nội và chú Thành đã thắp lên trong em ngọn lửa của lòng biết ơn. Em tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để trở thành một người có ích, góp phần nhỏ bé của mình vào việc xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Đó chính là cách tốt nhất để tri ân những người đã ngã xuống, để những "câu chuyện thời hoa lửa" mãi mãi được lưu truyền và là nguồn động lực cho thế hệ trẻ hôm nay.

Chiến tranh có thể tàn phá nhà cửa, xóm làng, nhưng không bao giờ có thể dập tắt được ý chí của một dân tộc anh hùng. Những câu chuyện lịch sử như thế này sẽ mãi là hành trang quý giá để chúng em bước vào đời, luôn nhớ về cội nguồn và trân trọng giá trị của hai tiếng: Hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn