NGƯỜI CỰU BINH MẶT TRẬN VI XUYÊN
Người cưu chiến binh kể về ngày tháng hào hùng của mình
Một trong những điều khiến những người từng chiến đấu ở Vị Xuyên không thể quên là sự khốc liệt của chiến trường. Ông Đặng văn Thìn kể rằng những ngày ở mặt trận, tiếng pháo gần như không dứt. Địa hình hiểm trở khiến việc tiếp tế, cứu thương vô cùng khó khăn. Có những người lính bị thương nhưng không thể đưa ngay về tuyến sau. Có những đồng đội hy sinh giữa những điểm cao mà nhiều năm sau vẫn chưa thể tìm thấy hài cốt.
Người lính trở về từ Vị Xuyên thường mang theo hai thứ: những vết thương trên cơ thể và ký ức về đồng đội. Với ông, ký ức ấy không bao giờ cũ. Mỗi khi trở lại Hà Giang, "ngày giỗ trận", đứng trước Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên, họ lại nhớ về những gương mặt tuổi đôi mươi đã từng sống và chiến đấu bên cạnh mình.
Có những người lính sau khi rời quân ngũ trở về quê làm ruộng, làm công nhân hoặc xây dựng gia đình. Họ sống một cuộc đời bình dị, nhưng trong sâu thẳm vẫn luôn có một phần tâm trí ở lại với chiến trường. Nhiều người đã dành những năm tháng cuối đời để tìm kiếm đồng đội, tham gia các cuộc hành hương về chiến trường xưa và kể lại lịch sử cho thế hệ trẻ.
Ông không chỉ kể về chiến tranh. Ông kể về tình đồng đội, về những người dân biên giới đã giúp đỡ bộ đội, về những năm tháng gian khổ và về những người đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Sau chiến tranh, vùng đất Vị Xuyên từng chịu nhiều hậu quả nặng nề. Nhưng theo thời gian, cuộc sống đã dần hồi sinh. Những con đường được mở rộng, những bản làng được xây dựng lại, kinh tế biên mậu phát triển. Những vùng đất từng là chiến trường nay trở thành nơi đón khách đến thăm, tìm hiểu lịch sử và tri ân những người đã hy sinh.



