“Người cứu cây thuốc cho làng”
Năm 1972, khi bom đạn Mỹ vẫn rải khắp Quảng Trị, một chàng thanh niên tên Sơn, 20 tuổi, đảm nhận nhiệm vụ bảo vệ và thu hái cây thuốc quý cho làng và bộ đội, những cây thuốc có thể cứu sống đồng đội trong các trận chiến khốc liệt; mỗi ngày Sơn lội qua những cánh rừng, len lỏi qua các con đường mòn bị bom phá, đất đá vương vãi khắp nơi, có hôm bom rơi gần, Sơn phải nấp vào hố đất, nhưng khi yên tâm, anh lại nhanh chóng quay lại hái thuốc, tay và áo dính bùn đất, mồ hôi trộn khói thuốc, ánh mắt vẫ
Năm 1972, khi bom đạn Mỹ vẫn rải khắp Quảng Trị, một chàng thanh niên tên Sơn, 20 tuổi, đảm nhận nhiệm vụ bảo vệ và thu hái cây thuốc quý cho làng và bộ đội, những cây thuốc có thể cứu sống đồng đội trong các trận chiến khốc liệt; mỗi ngày Sơn lội qua những cánh rừng, len lỏi qua các con đường mòn bị bom phá, đất đá vương vãi khắp nơi, có hôm bom rơi gần, Sơn phải nấp vào hố đất, nhưng khi yên tâm, anh lại nhanh chóng quay lại hái thuốc, tay và áo dính bùn đất, mồ hôi trộn khói thuốc, ánh mắt vẫn kiên định, biết rằng nếu chậm trễ, nhiều người sẽ không có thuốc kịp thời, suốt những ngày dài, Sơn vừa hái thuốc vừa vận chuyển đến nơi an toàn, không nghỉ ngơi, nhờ lòng tận tụy, dũng cảm và tinh thần kiên cường ấy mà nhiều chiến sĩ và người dân được cứu sống kịp thời, khi hòa bình trở lại, câu chuyện về người cứu cây thuốc cho làng vẫn được kể lại trong các bản làng, nhắc nhở thế hệ sau rằng tuổi trẻ không chỉ dũng cảm trên chiến trường mà còn biết hy sinh âm thầm, bảo vệ sự sống và hy vọng, và giữa những ngày tháng hoa lửa, trái tim tuổi trẻ như Sơn vẫn tỏa sáng, mang hơi ấm, sức sống và niềm tin đến mọi người xung quanh.



