NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH 40 NĂM TRỞ LẠI CAO ĐIỂM 685
NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH 40 NĂM TRỞ LẠI CAO ĐIỂM 685
Tháng Bảy năm 2025.
Con đường lên Cao điểm 685 vẫn gập ghềnh như bốn mươi năm trước. Chỉ khác rằng, tiếng pháo đã được thay bằng tiếng gió thổi qua những cánh rừng xanh.
Ở tuổi 67, cựu chiến binh Phạm Văn Hòa bước từng bước chậm rãi trên con đường mòn. Chiếc ba lô trên vai không còn là đạn dược, lương khô như ngày nào, mà chỉ có một bó hương, một lá cờ Tổ quốc gấp vuông vức và cuốn sổ ghi tên những người đồng đội.
Ông dừng lại trước một phiến đá lớn.
Khẽ đặt tay lên mặt đá đã phủ đầy rêu xanh.
– Chúng tôi lại về với các cậu đây...
Giọng ông nghẹn lại.
Bốn mươi mốt năm trước, nơi này là một trong những điểm cao ác liệt nhất của mặt trận Vị Xuyên.
Đá vỡ vì pháo.
Đất nhuộm màu máu.
Có những ngày, cả ngọn núi rung chuyển bởi hàng nghìn quả đạn.
Ông Hòa vẫn nhớ như in buổi sáng tháng 7 năm 1984.
Đơn vị vừa nhận nhiệm vụ giữ chốt thì pháo đối phương trút xuống.
Đất đá bay mù mịt.
Khi tiếng nổ tạm lắng, người đồng đội tên Tuấn quay sang cười:
– Hòa này, hết chiến tranh, tao mời mày về quê ăn bưởi.
Ông cười đáp:
– Nhất định rồi.
Đó cũng là câu nói cuối cùng ông được nghe từ Tuấn.
Ít phút sau, một loạt pháo khác dội xuống.
Khi ông tỉnh lại, đồng đội đã không còn.
Suốt nhiều năm, lời hứa "về quê ăn bưởi" vẫn theo ông trong từng giấc ngủ.
Hôm nay, ông mang theo một quả bưởi chín đặt dưới chân phiến đá.
– Tuấn ơi! Tao đến rồi. Chỉ tiếc là mày không còn để cùng tao thực hiện lời hẹn năm ấy.
Gió trên đỉnh núi thổi mạnh.
Những cành cây khẽ lay động như một lời đáp.
Ông đứng nghiêm, giơ tay chào đồng đội.
Rồi lặng lẽ quay xuống núi.
Phía sau ông, Cao điểm 685 vẫn sừng sững giữa mây trời.
Như một chứng nhân bất tử của lòng dũng cảm, của tình đồng đội và sự hy sinh vì chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.



