Khác

Người cựu chiến binh dành lương hưu đi tìm đồng đội

Sau khi Chiến tranh Việt Nam kết thúc, nhiều người lính trở về quê hương với những vết thương cả trên cơ thể lẫn trong ký ức. Nhưng với cựu chiến binh Nguyễn Thế Chất, chiến tranh dường như chưa bao giờ thật sự kết thúc.

Ninh Bình25/03/2026LÊ THỊ BẢO VY (Đoàn xã Giao Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện có thật: Người cựu chiến binh dành lương hưu đi tìm đồng đội

Sau khi Chiến tranh Việt Nam kết thúc, nhiều người lính trở về quê hương với những vết thương cả trên cơ thể lẫn trong ký ức. Nhưng với cựu chiến binh Nguyễn Thế Chất, chiến tranh dường như chưa bao giờ thật sự kết thúc.

Ông từng là người lính chiến đấu nhiều năm trên chiến trường. Những ngày tháng đó, ông cùng đồng đội sống giữa bom đạn, nhiều lần cận kề cái chết. Có những người bạn đã ngã xuống ngay bên cạnh ông. Những ký ức ấy theo ông suốt cả cuộc đời.

Nhiều năm sau khi đất nước hòa bình, ông Chất sống một cuộc đời giản dị như bao người nông dân khác. Lương hưu của ông không nhiều, chỉ đủ trang trải cuộc sống hằng ngày. Nhưng trong lòng ông luôn có một nỗi trăn trở: những người đồng đội năm xưa giờ đang ở đâu? Ai còn sống? Ai đã nằm lại mãi mãi?

Vì vậy, ông bắt đầu một hành trình đặc biệt.

Ông dành dụm từng đồng tiền lương hưu, tiết kiệm từng chút một. Khi gom góp đủ, ông lại lên đường. Có chuyến đi kéo dài hàng trăm, thậm chí hàng nghìn cây số, chỉ để tìm lại dấu vết của một người đồng đội cũ.

Nhiều khi ông chỉ có một manh mối rất nhỏ: một cái tên, một địa phương mơ hồ, hoặc một câu chuyện kể lại từ người quen. Nhưng ông vẫn kiên trì đi tìm.

Có lần, sau nhiều ngày hỏi thăm khắp nơi, ông tìm được gia đình của một người bạn đã hi sinh từ lâu. Khi bước vào ngôi nhà nhỏ của gia đình liệt sĩ, ông run run thắp nén nhang trước bàn thờ.

Người mẹ già của liệt sĩ nhìn ông thật lâu rồi bật khóc.

Bà nói:

“Bao nhiêu năm rồi… cuối cùng cũng có người từ đơn vị của con tôi đến thăm.”

Ông Chất đứng lặng. Nước mắt ông cũng rơi.

Trong khoảnh khắc đó, ông cảm thấy như người đồng đội năm xưa vẫn còn đâu đây.

Không chỉ đi tìm những người đã mất, ông còn cố gắng tìm lại những người đồng đội còn sống. Khi gặp lại nhau, những người lính già ôm chầm lấy nhau, nước mắt lăn dài trên gương mặt đã hằn dấu thời gian.

Họ kể lại những kỷ niệm chiến trường:

những đêm hành quân trong rừng, những trận đánh dữ dội, những lần chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm.

Có người đã mất một phần cơ thể.

Có người mang bệnh tật suốt đời.

Nhưng khi gặp lại nhau, họ vẫn gọi nhau bằng cái tên thân thuộc của thời lính.

Đối với ông Chất, những chuyến đi ấy không phải là gánh nặng. Ông nói rằng đó là niềm hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời mình.

Ông từng tâm sự:

“Đồng đội đã từng sống chết với nhau. Nếu mình còn sống mà không đi tìm họ, lòng mình không yên.”

Chiến tranh đã lùi xa hàng chục năm, nhưng tình đồng đội của những người lính vẫn không bao giờ phai nhạt. Họ có thể nghèo, có thể già yếu, nhưng trong trái tim họ luôn có một phần dành cho những người đã cùng họ đi qua bom đạn.

Câu chuyện của ông Nguyễn Thế Chất khiến nhiều người xúc động, bởi nó cho thấy rằng:

chiến tranh có thể kết thúc, nhưng tình nghĩa của những người lính thì vẫn còn mãi

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn