Người cựu chiến binh Dương Đình Thỏa
Khúc Tráng Ca Bên Dòng Nhật Lệ: Ký Ức Thời Hoa Lửa
Cái nắng hanh hao của vùng đất thôn Toán Thọ, xã Thiệu Toán (nay là thôn Bắc Thiệu Toán, xã Thiệu Toán, tỉnh Thanh Hóa) những ngày cuối năm như giục giã bước chân người chiến sĩ. Trong căn nhà nhỏ, lật giở lại tấm thẻ quân nhân đã sờn rách theo năm tháng, ký ức của bác Dương Đình Thỏa lại vẹn nguyên như mới hôm qua. Năm ấy, chàng thanh niên sinh năm 1947, mang theo hoài bão lớn lao của tuổi đôi mươi, đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc để lên đường giữa mùa gió lộng vào tháng 11 năm 1968. Đó là một mùa đông buốt giá nhưng rực lửa khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go nhất. Rời quê nhà Toán Thọ hiền hòa, hành trang của người chiến sĩ trẻ chẳng có gì nhiều ngoài chiếc ba lô con cóc, một ý chí quyết tâm và đôi mắt sáng rực lửa tự do hướng về Quảng Bình – nơi được mệnh danh là "tọa độ lửa", tuyến đầu của hậu phương miền Bắc và cửa ngõ chi viện cho tiền tuyến miền Nam.
Tại vùng đất lửa này, bác Dương Đình Thỏa được biên chế vào đơn vị U1, BT, D152 (Tiểu đoàn 152). Quảng Bình những năm tháng ấy không một ngày bình yên với tiếng gầm rú của máy bay B-52, bom cày đạn xới và đất đá khét lẹt mùi thuốc súng, nhưng chính trong gian khổ, tinh thần của người chiến sĩ lại kiên cường hơn bao giờ hết. Nhiệm vụ của đơn vị vô cùng nguy hiểm, từ những đêm trắng bảo vệ các tuyến đường huyết mạch, vận chuyển lương thực, vũ khí sang bên kia vĩ tuyến, cho đến những trận chiến trực diện giữ vững thông tin liên lạc. Những ngày đối mặt với sinh tử ấy là những bữa cơm vắt chan nước mưa, những ngụm nước suối rừng và tình đồng đội son sắt, chia nhau mẩu lương khô bẻ nửa, che chở cho nhau trước làn bom tuyến lửa. Suốt từ cuối năm 1968 cho đến khi đất nước hoàn toàn im tiếng súng vào năm 1975, bác đã đứng vững nơi đầu sóng ngọn gió, cống hiến trọn vẹn những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của đời mình cho độc lập dân tộc.
Để rồi đến tháng 7 năm 1976, một năm sau ngày đại thắng, sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ và tiếp quản, người chiến sĩ Dương Đình Thỏa chính thức xuất ngũ, trở về với làng quê Bắc Thiệu Toán thân thương. Sau 8 năm làm nghĩa vụ quân sinh với gần 3.000 ngày đêm vào sinh ra tử, chàng trai 21 tuổi ngày nào trở về mang theo những vết sạm đen của nắng gió dải đất miền Trung và vài mảnh bom còn găm lại, nhưng đôi mắt thì vẫn vẹn nguyên nét kiên trung. Thời gian có thể làm bạc thêm mái đầu, làm mờ đi những dòng chữ trên giấy tờ cũ, nhưng "thời hoa lửa" tại Quảng Bình của người chiến sĩ Dương Đình Thỏa thì mãi mãi là một mốc son chói lọi, là khúc tráng ca của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" và là niềm tự hào lớn lao cho con cháu, quê hương Thiệu Toán hôm nay.



