Cựu chiến binh

Người cựu chiến binh giữ trường học

Ông Phạm Văn Lực là một cựu chiến binh đã đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Sau ngày đất nước hòa bình, ông trở về quê hương với mái tóc đã điểm bạc và một cơ thể mang nhiều vết thương. Ông không chọn nghỉ ngơi, cũng không tìm kiếm một công việc nhàn hạ, mà xin làm bảo vệ cho ngôi trường tiểu học trong làng. Công việc của ông bắt đầu từ rất sớm. Khi trời còn mờ sương, ông đã có mặt trước cổng trường, cẩn thận mở từng cánh cổng sắt, như mở ra một ngày mới đầy hy vọng cho lũ trẻ. Ông

Quảng Ngãi31/03/2026Trần Thị Trinh (xã Mỏ Cày)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phạm Văn Lực là một cựu chiến binh đã đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Sau ngày đất nước hòa bình, ông trở về quê hương với mái tóc đã điểm bạc và một cơ thể mang nhiều vết thương. Ông không chọn nghỉ ngơi, cũng không tìm kiếm một công việc nhàn hạ, mà xin làm bảo vệ cho ngôi trường tiểu học trong làng.

Công việc của ông bắt đầu từ rất sớm. Khi trời còn mờ sương, ông đã có mặt trước cổng trường, cẩn thận mở từng cánh cổng sắt, như mở ra một ngày mới đầy hy vọng cho lũ trẻ. Ông cầm chổi quét từng chiếc lá rơi, lau từng bậc thềm, chăm sóc từng gốc cây. Mọi việc ông làm đều chậm rãi nhưng đầy tận tâm.

Khi học sinh đến trường, ông luôn đứng ở cổng, nở nụ cười hiền hậu chào từng em. Nhiều em nhỏ gọi ông bằng cái tên thân thương: “Ông bộ đội”. Đối với chúng, ông không chỉ là người bảo vệ, mà còn là một người ông, người bạn luôn dõi theo từng bước chân.

Có những buổi trưa, khi sân trường vắng lặng, ông ngồi dưới gốc cây, lặng lẽ nhìn khoảng không xa xăm. Trong ánh mắt ấy là cả một quá khứ đầy bom đạn, nơi ông đã từng chứng kiến sự hy sinh của đồng đội. Nhưng khi tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ vang lên, ông như được kéo trở về hiện tại.

Ông từng nói, giọng trầm ấm:
“Tiếng cười của trẻ em là âm thanh đẹp nhất mà tôi từng nghe sau chiến tranh.”

Câu nói ấy giản dị, nhưng chứa đựng cả một hành trình dài – từ đau thương đến bình yên, từ mất mát đến hy vọng.

Với ông, giữ gìn ngôi trường không chỉ là công việc, mà còn là cách ông bảo vệ tương lai – điều mà ông và đồng đội đã đánh đổi cả tuổi trẻ để có được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người cựu chiến binh giữ trường học | Câu chuyện thời hoa lửa