Cựu chiến binh

Người cựu chiến binh lan tỏa những giá trị nhân văn cao đẹp

Trong suốt cuộc đời mình, cựu chiến binh (CCB) Nguyễn Công Trung luôn phát huy phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ, không chỉ trong những năm tháng chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia, mà cả khi trở về với cuộc sống đời thường, ông vẫn là người tận tâm hết lòng vì đồng đội, sẵn sàng hi sinh lợi ích cá nhân để giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn.

Lạng Sơn09/01/2026Báo nguồn lực (Đoàn thanh niên phường Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là những năm tháng gian khổ nhưng cũng đầy tự hào. Tôi nhập ngũ khi lên 17 tuổi, không hề do dự khi Tổ quốc cần. Bối cảnh ấy, chúng tôi chiến đấu với tinh thần một lòng bảo vệ quê hương, đồng thời giúp nước bạn Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng Pol Pot. Những trận chiến ác liệt đã lấy đi nhiều đồng đội của tôi, nhưng cũng chính từ đó, tôi thấm thía sâu sắc giá trị của tình đồng chí, đồng đội. Chúng tôi chia nhau từng miếng lương khô, từng giọt nước giữa rừng già khô cằn, nương tựa vào nhau để sống sót.

Tôi luôn quan niệm rằng tình đồng đội không kết thúc khi chiến tranh qua đi, mà đó là sợi dây gắn kết suốt đời. Một trong những câu chuyện khiến tôi nhớ mãi là trường hợp của CCB Nguyễn Văn Dũng ở Tây Ninh. Anh Dũng từng bị bắt oan suốt 4 năm và khi được trả tự do, anh vẫn phải sống với nỗi oan suốt 40 năm trời. Khi biết câu chuyện này, tôi không thể đứng ngoài cuộc. Tôi bàn với vợ bán 5 chỉ vàng, cầm cố nhà để có tiền giúp anh Dũng đi lại, khiếu nại và điều trị bệnh cho các thành viên trong gia đình. Suốt 3 năm ròng, chúng tôi đi gõ cửa khắp nơi, cuối cùng Viện Kiểm sát Nhân dân tỉnh Tây Ninh đã chính thức xin lỗi và bồi thường cho anh. Nhìn thấy anh Dũng được minh oan, tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Trường hợp khác là anh Dương Văn Nghề ở TP Hồ Chí Minh. Gia đình anh bị lừa mất căn nhà hơn 10 năm, tôi đã giúp anh lấy lại quyền sở hữu. Quá trình đòi lại nhà không chỉ vất vả về mặt pháp lí mà còn nguy hiểm khi tôi và gia đình bị nhiều người lạ mặt, xúc phạm, đe dọa; cũng vì thế mà Dù vợ tôi bệnh bệnh, phải nghỉ việc, tôi vẫn không lùi bước. Cuối cùng, chúng tôi đã lấy lại nhà cho anh Nghề. Tôi tin rằng nếu mình không hành động, đồng đội của tôi sẽ mãi mất đi mái ấm của họ.

Bên cạnh đó, tôi cũng vận động xây dựng nhiều căn nhà tình nghĩa, hỗ trợ xe lăn, trao học bổng, giúp đỡ CCB có hoàn cảnh khó khăn. Những điều ấy không phải để tôi nhận lại điều gì, mà chỉ đơn giản là tôi cảm thấy mình có trách nhiệm với đồng đội, với cộng đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn