Cựu chiến binh

NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH LẶNG LẼ

NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH LẶNG LẼ

Ninh Bình17/04/2026Hoàng Thị Hồng Điệp (xã Yên Từ, tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Bình, sinh năm 1956, là một cựu chiến binh sống lặng lẽ bên mép làng. Người ta nhớ đến ông bởi dáng người gầy, nước da sạm nắng và đôi mắt lúc nào cũng trầm ngâm như đang giữ lại một điều gì đó rất xa.

Năm mười chín tuổi, ông lên đường nhập ngũ. Khi ấy, Bình còn trẻ, chưa kịp nghĩ nhiều về chiến tranh, chỉ biết mình phải đi. Những năm tháng trong quân ngũ đã lấy đi của ông tuổi trẻ hồn nhiên, nhưng cũng để lại trong ông một thứ không thể gọi tên—vừa là ký ức, vừa là trách nhiệm.

Ngày trở về, ông không nói nhiều. Ông lấy vợ, làm ruộng, nuôi con. Cuộc sống cứ thế trôi qua giản dị. Nhưng mỗi lần tháng Bảy về, ông lại lặng lẽ thắp hương, đặt trước bàn thờ vài bông hoa dại, rồi ngồi rất lâu mà không nói.

Đứa cháu nội từng hỏi:“Ông ơi, ngày xưa ông làm gì mà ai cũng gọi ông là bộ đội?”

Ông Bình xoa đầu nó, giọng chậm rãi:“Ông đi giữ đất nước… để con cháu sau này được sống yên bình.”

“Ông có buồn không?”

Ông khẽ cười, nhưng ánh mắt xa xăm:“Có chứ. Nhưng buồn nhất là nhớ những người không được về như ông.”

Một lần, xã tổ chức gặp mặt cựu chiến binh. Ông Bình được mời phát biểu. Ông đứng trước mọi người, tay run nhẹ, rồi nói rất ngắn:“Chúng tôi không mong được nhớ đến nhiều. Chỉ mong thế hệ sau biết quý hòa bình, vì nó không tự nhiên mà có.”

Nói xong, ông bước xuống, lẫn vào đám đông như chưa từng có gì đặc biệt.

Nhiều năm sau, khi tuổi đã cao, ông vẫn giữ thói quen ra trước sân mỗi buổi sáng, nhìn về phía con đường làng. Con đường ấy giờ đông vui, trẻ con ríu rít đi học, tiếng cười vang lên trong nắng.

Ông Bình ngồi đó, lặng lẽ mỉm cười.

Ông không còn nhắc nhiều về quá khứ. Nhưng chính sự im lặng ấy lại kể một câu chuyện dài—về một đời người đã đi qua chiến tranh để giữ lại hai chữ bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn