Người Cựu chiến binh năm xưa (5)
Ông Nguyễn Xuân Dung, sinh năm 1944, là người con của thôn Văn Diệm, xã Hồng Châu, trưởng thành trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi trẻ của ông gắn liền với những ngày quê hương bị bom đạn tàn phá, cuộc sống Nhân dân cơ cực, thiếu thốn. Chính hoàn cảnh lịch sử đầy đau thương ấy đã hun đúc trong ông tinh thần yêu nước và ý chí sẵn sàng lên đường phục vụ Tổ quốc.
Khi đất nước cần, ông Nguyễn Xuân Dung hăng hái tham gia lực lượng quân đội, trực tiếp làm nhiệm vụ tại những địa bàn ác liệt. Trong quá trình công tác và chiến đấu, ông cùng đồng đội phải đối mặt với muôn vàn gian khổ: hành quân dài ngày, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, môi trường chiến trường khốc liệt. Đặc biệt, ông đã nhiều lần hoạt động tại những khu vực bị rải chất độc hóa học, để lại hậu quả nặng nề, lâu dài cho sức khỏe.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về đời thường mang theo những di chứng âm thầm nhưng dai dẳng của chất độc hóa học. Sức khỏe suy giảm nghiêm trọng, bệnh tật kéo dài, ảnh hưởng lớn đến khả năng lao động và sinh hoạt. Nhà nước đã ghi nhận sự hy sinh ấy và công nhận ông là người nhiễm chất độc hóa học với tỷ lệ 61% – một minh chứng cho nỗi đau chiến tranh còn kéo dài ngay cả khi tiếng súng đã lắng xuống.
Trở về quê hương Văn Diệm, xã Hồng Châu, dù mang trong mình nỗi đau thể xác và tinh thần, ông Nguyễn Xuân Dung vẫn luôn giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ. Ông sống giản dị, nghĩa tình, gương mẫu chấp hành chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước; tích cực động viên con cháu sống tốt, sống có trách nhiệm với gia đình và quê hương.
Câu chuyện thời hoa lửa của ông Nguyễn Xuân Dung là lời nhắc nhở sâu sắc về những hậu quả nặng nề của chiến tranh và sự hy sinh bền bỉ, thầm lặng của những người lính năm xưa. Đó là ngọn lửa truyền thống nhắc nhở thế hệ hôm nay, đặc biệt là lớp trẻ xã Hồng Châu, phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn và tiếp tục chung tay xoa dịu nỗi đau da cam, sống xứng đáng với những hy sinh to lớn của thế hệ cha anh.


