Người cựu chiến binh nâng niu từng kỷ vật nhỏ
Trong căn nhà nhỏ ở xã Giao Hưng, tỉnh Ninh Bình, cựu chiến binh Cao Văn Tái chậm rãi mở từng chiếc hộp nhựa đã bạc màu theo năm tháng. Đó là những tấm huân chương, huy chương, quân hàm được ông nâng niu như báu vật của đời mình. Có những tấm đã ngả màu thời gian, có chiếc dây ruy băng đã sờn cũ, nhưng tất cả vẫn được người lính già cẩn thận giữ gìn suốt hơn nửa thế kỷ qua.
Đôi bàn tay gầy guộc của ông khẽ vuốt lên những tấm Huy hiệu 40 năm, 50 năm, 55 năm rồi 60 năm tuổi Đảng. Ánh mắt người cựu chiến binh như lặng đi giữa miền ký ức xa xăm của những năm tháng chiến tranh ác liệt. Đó không chỉ là những phần thưởng cao quý, mà còn là dấu mốc của cả cuộc đời binh nghiệp, một đời son sắt với Tổ quốc, với Đảng, với Quân đội.
Sinh năm 1938, ở miền quê biển Giao Châu, Giao Thủy, Nam Định cũ (nay là xã Giao Hưng, tỉnh Ninh Bình) giàu truyền thống cách mạng, tháng 2-1961, Cao Văn Tái lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Ngày rời quê nhập ngũ, hành trang của người lính trẻ chỉ có vài bộ quần áo bạc màu và lời dặn của mẹ: “Đi theo cách mạng thì phải sống cho xứng đáng”.
Lời dặn mộc mạc ấy của mẹ đã theo Cao Văn Tái suốt hơn 20 năm quân ngũ. Từ một binh nhì trẻ tuổi, Cao Văn Tái trưởng thành qua nhiều đơn vị, nhiều chiến trường khác nhau. Giữa những ký ức của một thời chiến trận ùa về, ông Tái bồi hồi nhớ lại: “Ngày mới nhập ngũ, tôi được biên chế về Đại đội cối 82 thuộc Quân khu 4 rồi tham gia làm nhiệm vụ quốc tế tại tỉnh Khăm Muộn nước bạn Lào”.
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng ký ức về những năm tháng chiến đấu ở nước bạn Lào vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí người lính già. Đó là những đêm hành quân xuyên rừng sâu, những tháng ngày thiếu gạo, thiếu muối; sốt rét rừng hành hạ; là những lần đối mặt giữa sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc. Mỗi lần nhắc về chiến trường xưa, giọng ông vẫn chậm lại khi nhớ đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi núi rừng biên giới.
Ông bảo, điều khiến ông day dứt nhất không phải những gian khổ mình từng trải qua, mà là hình ảnh đồng đội ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người hôm trước còn ngồi chia nhau điếu thuốc, hôm sau đã mãi mãi không trở về. Những mất mát ấy trở thành ký ức không thể nào quên trong cuộc đời người lính trải qua chiến trường.
Hơn 20 năm phục vụ trong Quân đội, ông Tái luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Từ người chiến sĩ, ông từng bước trưởng thành, được tổ chức tin tưởng giao nhiều trọng trách như Chính trị viên đại đội, Phó tiểu đoàn trưởng về Chính trị của Tiểu đoàn 28, Sư đoàn 326 (Quân khu 2). Những phần thưởng như Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhất, Nhì, Ba; Huân chương Kháng chiến chống Mỹ, cứu nước cùng nhiều huy chương khác là sự ghi nhận cho quá trình cống hiến bền bỉ của ông trong quân ngũ. Nhưng với ông, phần thưởng lớn nhất không nằm ở những tấm huân chương. Ông nói giản dị: “Điều quý nhất là mình còn sống trở về, còn được nhìn thấy đất nước hòa bình”.
Rời chiến trường, tiếp tục gắn bó với Quân đội cho đến ngày mang quân hàm Thiếu tá rồi đến năm 1983 ông nghỉ hưu trở về quê hương. Về nhà, vẫn giữ nguyên phong thái giản dị, kỷ luật và nghĩa tình của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Ông được tín nhiệm bầu làm Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Giao Châu, Trưởng ban kiểm soát Hợp tác xã nông nghiệp Minh Tân. Cuộc đời của người cựu chiến binh ấy giống như một dòng chảy bền bỉ, đi qua chiến tranh, đi qua gian khó, nhưng chưa bao giờ vơi cạn lòng trung thành với đất nước và trách nhiệm với nhân dân.
Người dân trong làng vẫn quen hình ảnh người cựu binh già sống mẫu mực, gần gũi, luôn nhiệt tình với công việc địa phương. Với con cháu trong gia đình, ông là người giữ nếp gia phong; với bà con lối xóm, ông là người đảng viên gương mẫu, sống chân thành và nghĩa tình.



