NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH - NGUYỄN VĂN HÙNG (1)
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA
Ông Nguyễn Văn Hùng sinh năm 1956, quê quán tại xã Phước Ngãi, huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre – vùng đất giàu truyền thống cách mạng, nơi hun đúc nên biết bao thế hệ con người kiên trung, giàu lòng yêu nước. Ngày nay, quê hương ông đã đổi tên hành chính thành xã Tân Xuân, tỉnh Vĩnh Long, nhưng ký ức về tuổi trẻ và những năm tháng cống hiến của ông vẫn còn nguyên vẹn, như một phần không thể phai mờ của lịch sử gia đình và quê hương.
Sinh ra và lớn lên trong những năm đất nước vừa trải qua chiến tranh, ông Hùng sớm thấm thía giá trị của hòa bình và độc lập. Khi vừa tròn 18 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người – ông đã tình nguyện tham gia nhập ngũ. Với ông lúc bấy giờ, khoác lên mình màu áo lính không chỉ là trách nhiệm của một người thanh niên, mà còn là niềm tự hào lớn lao khi được góp sức bảo vệ Tổ quốc và làm tròn nghĩa vụ quốc tế cao cả.
Ông được điều động tham gia chiến trường K tại Campuchia, cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ giúp nước bạn thoát khỏi nạn diệt chủng Pôn Pốt. Trong những năm tháng ấy, ông mang quân hàm hạ sĩ, trực tiếp tham gia chiến đấu, công tác và sinh hoạt giữa muôn vàn khó khăn, thiếu thốn. Nơi đất khách quê người, điều kiện sinh hoạt vô cùng khắc nghiệt, khí hậu khô nóng, bệnh tật rình rập, nhưng trên hết là nỗi nhớ quê hương, gia đình luôn thường trực trong tâm trí mỗi người lính trẻ.
Dù vậy, chính trong gian khó ấy, tình đồng chí, đồng đội càng trở nên thiêng liêng và bền chặt. Ông Hùng vẫn thường kể lại những kỷ niệm không thể nào quên: những đêm hành quân lặng lẽ dưới ánh trăng, những bữa cơm vội bên nhau giữa rừng, hay những lúc cùng đồng đội chia nhau từng ngụm nước, từng gói lương khô. Tất cả đã trở thành ký ức sâu đậm của “thời hoa lửa” – thời tuổi trẻ sống hết mình vì lý tưởng chung.
Ba năm phục vụ trong quân ngũ trôi qua, ông hoàn thành nhiệm vụ và trở về địa phương sinh sống. Rời xa quân đội, nhưng phẩm chất của người lính Cụ Hồ vẫn theo ông suốt chặng đường đời. Ông luôn gương mẫu trong lao động, sinh hoạt, tích cực tham gia các phong trào tại địa phương, sống chan hòa, nghĩa tình với bà con lối xóm.
Với quá trình rèn luyện và phấn đấu không ngừng, ông vinh dự được kết nạp vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam. Đây là niềm tự hào lớn lao, đồng thời cũng là động lực để ông tiếp tục cống hiến, giữ vững bản lĩnh chính trị và tinh thần trách nhiệm của một người đảng viên. Đến năm 1998, ông được kết nạp vào Hội Cựu chiến binh – mái nhà chung của những người từng đi qua chiến tranh, nơi ông có dịp gặp gỡ, sẻ chia và cùng nhau gìn giữ những giá trị tốt đẹp của truyền thống cách mạng.
Giờ đây, khi mái tóc đã điểm bạc, ông Nguyễn Văn Hùng vẫn thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng tuổi trẻ của mình. Không phải để nhắc lại gian khổ, mà để nhấn mạnh giá trị của hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, công sức và cả tuổi xuân của bao thế hệ. Câu chuyện thời hoa lửa của ông là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của người lính Việt Nam – những con người bình dị nhưng vô cùng cao quý.


