Bài viết

NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH NƠI VÙNG TÂY NINH

Tây Ninh31/05/2026Đoàn phường Thanh Điền (Đoàn phường Thanh Điền)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Sáu – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ tại căn cứ Dương Minh Châu (Tây Ninh) – không giấu được sự xúc động mỗi khi nhắc lại những năm tháng chiến tranh khốc liệt đã qua. Dù đã ngoài 80 tuổi, ông vẫn còn minh mẫn, giọng nói chậm rãi nhưng đầy tự hào khi hồi tưởng về một thời “hoa lửa”.

Những năm tháng chiến đấu giữa rừng già Tây Ninh

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng với ông Sáu, ký ức về những ngày chiến đấu ở rừng Dương Minh Châu vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.

Ông kể:
“Những năm 1966–1968, khu rừng này là căn cứ trọng yếu của ta. Ban ngày máy bay địch quần thảo, ném bom liên tục. Ban đêm anh em lại tranh thủ hành quân, vận chuyển lương thực, đào hầm trú ẩn.”

Khi đó, ông là chiến sĩ du kích địa phương phối hợp với bộ đội chủ lực, đảm nhiệm nhiệm vụ bảo vệ căn cứ và trực tiếp tham gia chiến đấu.

Cuộc sống vô cùng gian khổ:

  • Thiếu lương thực, nhiều lúc phải ăn củ rừng

  • Nguồn nước khan hiếm

  • Thường xuyên đối mặt với bom đạn và các trận càn quét bất ngờ

  • “Có những ngày bom rơi từ sáng đến chiều, đất đá mù mịt. Anh em phải chui xuống hầm, chờ yên mới dám lên” – ông Sáu nhớ lại.

    Những trận chiến không thể nào quên

    Trong ký ức của ông, ác liệt nhất là các đợt địch mở những cuộc hành quân lớn vào Tây Ninh.

    Ông kể:
    “Mỗi lần càn vào, địch có xe tăng, trực thăng yểm trợ. Còn chúng tôi chỉ có súng bộ binh, phải dựa vào địa hình rừng rậm để đánh.”

    Một trong những trận đánh mà ông nhớ rõ là lần đơn vị phối hợp chặn địch tiến sâu vào căn cứ:

    • Du kích phục kích trên các lối mòn

  • Bộ đội chủ lực bố trí lực lượng đánh chính diện

  • Nhân dân tiếp tế, dẫn đường, hỗ trợ phía sau

  • “Chúng tôi phải bám sát để đánh, không cho địch phát huy hỏa lực. Có lúc chỉ cách nhau vài chục mét” – ông kể.

    Những trận đánh ấy vô cùng gian khổ nhưng đã góp phần giữ vững căn cứ cách mạng Tây Ninh, bảo vệ cơ quan đầu não kháng chiến.

    Tình đồng đội giữa bom đạn

    Điều khiến ông xúc động nhất khi nhắc lại chiến tranh không chỉ là chiến thắng, mà còn là tình đồng đội.

    Ông chậm rãi nói:
    “Có những người hôm trước còn nói cười, hôm sau đã hy sinh. Chúng tôi chỉ kịp chôn cất tạm rồi lại tiếp tục chiến đấu.”

    Trong gian khó, tình đồng đội càng trở nên gắn bó:

    • Chia nhau từng nắm cơm

  • Nhường nhau chỗ trú ẩn

  • Sẵn sàng che chở, bảo vệ nhau trong chiến đấu

  • “Chúng tôi sống với nhau như anh em ruột thịt” – ông chia sẻ.

    Tiếp nối truyền thống sau ngày hòa bình

    Sau ngày 30/4/1975, ông Sáu trở về quê hương Tây Ninh. Dù mang trên mình những vết thương chiến tranh, ông vẫn tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới.

    Hiện nay, ông là một cựu chiến binh gương mẫu, tích cực tham gia các hoạt động địa phương và thường xuyên kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ.

    Ông nhắn nhủ:
    “Tôi chỉ mong các cháu hiểu được giá trị của hòa bình hôm nay để cố gắng học tập và sống tốt hơn.”

    Suy ngẫm của thế hệ hôm nay

    Khi nghe câu chuyện của ông Sáu, em thực sự xúc động. Những gì ông và đồng đội đã trải qua là điều thế hệ chúng em chỉ có thể hình dung qua lời kể.

    Em hiểu rằng:

    • Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có

  • Đó là kết quả của biết bao hy sinh và gian khổ

  • Tấm gương của ông nhắc nhở em về trách nhiệm của bản thân: học tập tốt, sống có ý thức và biết trân trọng những gì đang có.

    Kết luận

    Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Sáu – người cựu chiến binh trên mảnh đất Tây Ninh – là minh chứng sống động cho tinh thần kiên cường của con người Việt Nam.

    Dù chiến tranh đã lùi xa, những ký ức và bài học từ những con người như ông vẫn còn nguyên giá trị. Đó không chỉ là câu chuyện của quá khứ, mà còn là ngọn lửa truyền thống tiếp tục soi sáng cho thế hệ hôm nay và mai sau.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn