NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH TRỞ VỀ TỪ CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA (1)
ÔNG TRẦN CÔNG DÂN
NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH TRỞ VỀ TỪ CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA
Một con đường nhỏ, dẫn chúng tôi đến một câu chuyện lớn, đến nhà cựu chiến binh. Sự yên bình và giản dị, nhưng ẩn sâu sau đó là cả một cuộc đời từng đi qua khói lửa chiến tranh, từng đối mặt với mất mát mà vẫn kiên cường đứng vững.
Có dịp đến thăm và trò chuyện cùng cựu chiến binh, chúng tôi không chỉ được nghe kể về những năm tháng chiến tranh khốc liệt, mà còn cảm nhận rõ hơn tinh thần kiên cường, lòng yêu nước và những hy sinh thầm lặng của một thế hệ cha anh.
(Đường vào nhà ông Trần Công Dân)
Ông Trần Công Dân, sinh năm 1954, hiện là cựu chiến binh, là một trong những người lính tiêu biểu đã từng trực tiếp tham gia chiến trường Campuchia.
Năm ấy, theo tiếng gọi của tổ quốc, bác rời quê hương, mang theo tuổi trẻ và niềm tin để làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Những ngày hành quân giữa rừng sâu, thiếu thốn lương thực, đối mặt với bệnh tật và bom đạn luôn rình rập, nhưng chưa bao giờ bác và đồng đội chùn bước. Với họ, đó không chỉ là chiến đấu bảo vệ biên giới, mà còn là giúp nhân dân campuchia thoát khỏi nỗi đau chiến tranh. Trở về sau những năm tháng gian khổ, bác sống giản dị, khiêm nhường, nhưng trong ánh mắt vẫn ánh lên niềm tự hào về một thời đã sống và cống hiến trọn vẹn cho tổ quốc.
Những mốc thời gian ấy ông nhớ rất rõ, bởi đó là quãng đời gian khổ, khó khăn chồng chất mà chắc hẳn cả đời không thể nào quên. Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, ông luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, góp phần bảo vệ vững chắc biên giới Tây Nam của Tổ quốc và giúp Nhân dân Campuchia vượt qua thảm họa diệt chủng, từng bước ổn định cuộc sống. Những năm tháng làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia đã hun đúc ở ông bản lĩnh chính trị vững vàng, ý chí vượt khó, tinh thần đoàn kết và tình đồng đội sâu nặng — những phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ. Đó chính là hành trang quý báu theo ông suốt cuộc đời, cả trong chiến tranh lẫn khi trở về với đời sống thường ngày.
Năm 1978, ông Trần Công Dân hoàn thành nhiệm vụ, xuất ngũ trở về địa phương. Hiện nay, ông là cựu chiến binh, đời sống gia đình còn nhiều khó khăn. Tuy vậy, ông vẫn luôn giữ lối sống giản dị, gương mẫu; chấp hành tốt chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước; tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh và các phong trào tại địa phương trong khả năng của mình.
Ông vừa kể chuyện, vừa lấy ra cho xem những hình ảnh chụp cùng đồng đội năm xưa. Lúc ấy, giọng ông trầm lại nhưng ánh lên niềm tự hào khi nhắc đến từng người đồng đội - có người vẫn còn hiện hữu giữa đời, có người đã vĩnh viễn nằm lại với thời gian. Ông nhắc đến từng người, từng cái tên rất rõ ràng. Khi kể về một người đồng đội từng ngỡ đã hy sinh rồi bất ngờ sống lại, ông bật cười. Nụ cười ấy nhẹ tênh, như cách ông nói về chiến tranh - nơi cái chết và sự sống đã từng ở rất gần nhau.
Hôm nay, khi nhắc đến những người lính tình nguyện Việt Nam trên đất Campuchia, lòng biết ơn không chỉ dành cho quá khứ, mà còn là sự nhắc nhở về tinh thần nhân ái, nghĩa tình quốc tế mà họ đã đại diện. Họ đã chiến đấu không chỉ vì Tổ quốc mình, mà còn vì sự sống và bình yên của nhân dân nước bạn. Nhờ họ, một trang lịch sử đau thương đã khép lại, mở ra những năm tháng hòa bình cho cả hai dân tộc.
Nhân kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (22/12), việc trân trọng nhắc đến ông Trần Công Dân là sự tri ân sâu sắc đối với những cống hiến thầm lặng của thế hệ đi trước; đồng thời thể hiện trách nhiệm và tình cảm của cộng đồng trong việc quan tâm, sẻ chia, chăm lo đời sống cho các cựu chiến binh có hoàn cảnh khó khăn. Kính chúc ông Trần Công Dân luôn mạnh khỏe, vững niềm tin, tiếp tục là tấm gương sáng về phẩm chất, nghị lực và truyền thống cách mạng cho con cháu và thế hệ trẻ noi theo.



