NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH VÀ CÂY SAO GIÀ
Đây là câu chuyện về ông Trần Văn Hòa, một cựu chiến binh đã đi qua những năm tháng chiến tranh ác liệt. Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở lại chiến trường xưa và tìm thấy cây sao già từng che chở cho đơn vị trong những ngày mưa bom bão đạn. Cây sao ấy trở thành chứng nhân của lịch sử, gắn liền với tình đồng đội và những ký ức không thể nào quên.
Một ngày đầu mùa mưa, ông Trần Văn Hòa trở lại Chiến khu Đ sau hơn bốn mươi năm xa cách.
Con đường đất đỏ năm xưa giờ đã được bê tông hóa. Những cánh rừng từng bị bom đạn tàn phá nay xanh ngắt màu lá.
Nhưng điều ông muốn tìm nhất là một cây sao già nằm sâu trong khu rừng.
Đó là nơi đơn vị ông từng đóng quân vào những năm 1973 - 1974.
Ông Hòa kể:
"Ngày ấy, cây sao lớn lắm. Tán cây rộng như một mái nhà. Mỗi lần hành quân trở về, anh em thường ngồi nghỉ dưới gốc cây."
Trong đơn vị có một người đồng đội rất thân tên là Lâm.
Lâm quê ở miền Trung, tính tình hiền lành và luôn quan tâm đến mọi người.
Mỗi khi có thư từ gia đình gửi vào, anh đều đọc cho đồng đội cùng nghe.
Giữa chiến tranh gian khổ, những lá thư ấy là nguồn động viên quý giá.
Một lần, đơn vị đang trú quân dưới khu vực gần cây sao thì bất ngờ bị địch phát hiện.
Máy bay bắt đầu quần thảo trên bầu trời.
Bom đạn liên tiếp dội xuống.
Mọi người nhanh chóng tản ra tìm nơi ẩn nấp.
Trong lúc hỗn loạn, một chiến sĩ trẻ bị thương và mắc kẹt giữa khu vực nguy hiểm.
Không chút do dự, Lâm lao ra cứu đồng đội.
Anh đưa được người bị thương vào nơi an toàn.
Nhưng khi quay lại, một quả bom phát nổ gần đó.
Lâm đã anh dũng hy sinh.
Ngày hôm ấy, cả đơn vị lặng người.
Ông Hòa và đồng đội đã chôn cất anh dưới gốc cây sao già.
Trước lúc chia tay, mọi người hứa với nhau:
"Nếu còn sống trở về, nhất định sẽ quay lại thăm anh."
Chiến tranh kết thúc.
Đất nước hòa bình.
Nhưng cuộc sống bộn bề khiến lời hứa năm nào phải chờ đợi rất lâu mới thực hiện được.
Hơn bốn mươi năm sau, ông Hòa trở lại khu rừng.
Điều kỳ diệu là cây sao già vẫn còn đó.
Thân cây to hơn trước rất nhiều.
Những vết sẹo do bom đạn năm xưa vẫn còn in trên lớp vỏ xù xì.
Ông lặng lẽ đặt bó hoa dưới gốc cây.
Gió rừng thổi nhẹ qua những tán lá.
Trong khoảnh khắc ấy, ông như thấy hình ảnh những người đồng đội năm xưa đang mỉm cười.
Ông ngồi rất lâu dưới gốc cây.
Không nói gì.
Chỉ lặng lẽ nhớ về những người đã mãi mãi nằm lại vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Khi ra về, ông khẽ chạm tay vào thân cây và nói:
"Cảm ơn nhé, người bạn già. Cảm ơn vì đã thay chúng tôi lưu giữ những ký ức của một thời hoa lửa."
Ngày nay, cây sao già vẫn đứng đó giữa màu xanh của đại ngàn.
Như một người lính gác thầm lặng của lịch sử.
Như một chứng nhân nhắc nhở các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình được đánh đổi bằng biết bao máu xương và tuổi xuân của cha anh.



