Bài viết

Người cựu chiến binh và chiếc ba lô màu thời gian

An Giang04/06/2026Ban truyền thông Đoàn trường Đại học Kiên Giang (Đoàn trường Đại học Kiên Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người cựu chiến binh và chiếc ba lô màu thời gian

(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được sưu tầm từ các câu chuyện, hồi ký và lời kể của các cựu chiến binh Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)

Trong hành trình tìm hiểu lịch sử dân tộc thông qua Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, tôi đã đọc được nhiều câu chuyện cảm động về những cựu chiến binh từng đi qua chiến tranh. Mỗi người là một trang sử sống, mang trong mình những ký ức không thể nào quên về một thời tuổi trẻ cống hiến cho Tổ quốc.

Có một câu chuyện khiến tôi đặc biệt xúc động. Đó là câu chuyện về một cựu chiến binh vẫn luôn giữ bên mình chiếc ba lô đã theo ông suốt những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường miền Nam.

Chiếc ba lô ấy không còn nguyên vẹn như ngày đầu. Màu vải đã bạc đi theo năm tháng, nhiều đường chỉ đã sờn cũ. Nhưng đối với người cựu chiến binh, đó là kỷ vật vô giá gắn liền với tuổi trẻ và những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Theo lời kể của ông, những năm chiến tranh, chiếc ba lô không chỉ đựng quần áo hay vật dụng cá nhân mà còn chứa những lá thư gia đình gửi từ quê nhà, những cuốn sổ ghi chép và đôi khi là cả những kỷ vật của đồng đội. Trong những cuộc hành quân dài ngày xuyên rừng Trường Sơn, chiếc ba lô ấy luôn ở bên ông như một người bạn đồng hành.

Nhiều lần bom đạn ác liệt khiến đơn vị phải di chuyển liên tục. Có những đêm hành quân trong mưa, có những ngày thiếu ăn, thiếu nước, nhưng những người lính vẫn động viên nhau vượt qua tất cả. Điều giúp họ tiếp tục tiến lên không chỉ là nhiệm vụ mà còn là tình đồng đội thiêng liêng giữa những người cùng chung lý tưởng.

Sau ngày đất nước thống nhất, người cựu chiến binh trở về quê hương với cuộc sống đời thường. Nhưng chiếc ba lô năm xưa vẫn được ông cất giữ cẩn thận như một phần ký ức của cuộc đời mình. Mỗi lần nhìn lại, ông lại nhớ về những người đồng đội đã hy sinh, nhớ về những năm tháng tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào.

Nghe câu chuyện ấy, tôi càng hiểu rằng chiến tranh không chỉ được ghi lại bằng những trận đánh hay những chiến công lớn lao. Đôi khi, lịch sử còn được lưu giữ trong những kỷ vật giản dị như một chiếc ba lô cũ, một lá thư hay một tấm ảnh đã ngả màu theo thời gian.

Thông qua Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, những câu chuyện đời thường nhưng đầy ý nghĩa của các cựu chiến binh đang tiếp tục được lan tỏa để thế hệ trẻ hôm nay hiểu hơn về giá trị của hòa bình. Mỗi kỷ vật còn lại là một lời nhắc nhở rằng độc lập dân tộc đã được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của thế hệ đi trước.

Ngày hôm nay, khi được sống trong hòa bình, chúng ta càng cần trân trọng lịch sử, biết ơn những người đã cống hiến tuổi thanh xuân cho Tổ quốc và tiếp tục viết tiếp những câu chuyện đẹp bằng chính hành động của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn