Người cựu chiến binh và di chứng chiến tranh
Trên bức tường ngôi nhà nhỏ, tấm ảnh người lính trẻ trong bộ quân phục đã ngả màu theo năm tháng. Mỗi lần nhìn vào tấm ảnh ấy, ông Trần Văn Ngợi (Sinh năm 1953, nhập ngũ năm 1978, hiện là CCB thôn Bó Loong xã Hùng An) lại nhớ về những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ
Chiến tranh đã lùi xa hàng chục năm, nhưng những vết thương mà nó để lại vẫn còn hiện hữu trong cơ thể ông. Một mảnh đạn nằm gần cột sống khiến những ngày trở trời, cơn đau nhức kéo dài suốt đêm. Tai trái của ông gần như không còn nghe rõ vì sức ép của một trận pháo kích năm xưa. Đôi chân cũng không còn nhanh nhẹn như trước.
Thế nhưng, điều khiến ông day dứt nhất không phải là những cơn đau thể xác, mà là ký ức về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Có những đêm, ông giật mình tỉnh giấc sau tiếng sấm. Trong giấc mơ, tiếng pháo, tiếng máy bay và tiếng gọi của đồng đội như vẫn vang vọng. Ông lặng lẽ ngồi bên hiên nhà đến khi trời sáng.
Hiểu rằng không thể để quá khứ nhấn chìm mình, ông Hòa tìm niềm vui trong lao động. Ông cải tạo mảnh vườn sau nhà, trồng cây ăn quả, chăm sóc rau màu và nuôi vài đàn gà. Công việc tuy nhẹ nhàng nhưng giúp ông rèn luyện sức khỏe và giữ tinh thần lạc quan.
Ông cũng tích cực tham gia sinh hoạt Hội Cựu chiến binh ở địa phương. Mỗi lần gặp nhau, những người lính năm xưa không chỉ ôn lại kỷ niệm mà còn động viên nhau vượt qua bệnh tật, chia sẻ kinh nghiệm chăm sóc sức khỏe và giúp đỡ những hội viên có hoàn cảnh khó khăn. Phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" vẫn được gìn giữ và phát huy trong cuộc sống đời thường.
Đối với con cháu, ông thường kể về chiến tranh không phải để khơi gợi hận thù, mà để nhắc nhở các thế hệ trẻ biết quý trọng hòa bình.
Ông nói:
"Vết thương trên cơ thể rồi có thể quen dần, nhưng di chứng chiến tranh trong ký ức thì còn mãi. Điều quan trọng là phải sống sao cho xứng đáng với những người đã hy sinh để đất nước có ngày hôm nay."
Mỗi dịp đến nghĩa trang liệt sĩ thắp hương cho đồng đội, ông đứng lặng rất lâu trước những hàng bia trắng. Ông tin rằng mình phải sống tốt, sống có ích, như một cách tiếp tục phần cuộc đời mà những người đồng đội năm xưa chưa kịp đi hết.
Người cựu chiến binh ấy vẫn mang trong mình những di chứng của chiến tranh, nhưng chưa bao giờ để những vết thương ấy làm mất đi nghị lực. Ông chọn sống bằng lòng biết ơn, bằng tinh thần lạc quan và bằng khát vọng truyền lại cho thế hệ sau giá trị của hòa bình – điều được đánh đổi bằng biết bao máu xương.



