Cựu chiến binh

“Người cựu chiến binh và lá thư chưa kịp gửi”

Câu chuyện về một người lính trẻ mang theo lá thư gửi mẹ trong nhiều tháng nhưng chưa kịp gửi trước khi đơn vị bước vào trận đánh lớn.

Hà Tĩnh01/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Nam nhập ngũ năm 1963 khi vừa tròn 21 tuổi. Trong những năm tháng chiến đấu tại chiến trường miền Trung, ông luôn mang theo bên mình một chiếc túi vải nhỏ. Trong chiếc túi ấy có vài vật dụng cá nhân và một lá thư viết cho mẹ ở quê nhà.

Ông kể rằng ngày ấy việc liên lạc rất khó khăn. Có những lá thư phải mất hàng tháng mới đến nơi, thậm chí có những bức thư không bao giờ tới được vì chiến sự ác liệt.

Cuối năm 1967, đơn vị ông chuẩn bị tham gia một trận đánh lớn. Trước ngày lên đường, ông tranh thủ viết thư cho mẹ. Trong thư, ông kể về cuộc sống nơi chiến trường, hỏi thăm sức khỏe gia đình và dặn mẹ đừng quá lo lắng cho mình.

Tuy nhiên, sau khi viết xong, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp. Lá thư được gấp lại cẩn thận và cất vào túi áo. Những ngày sau đó, đơn vị liên tục di chuyển qua nhiều địa điểm khác nhau nên ông không có cơ hội gửi thư.

Ông nhớ có lần ngồi nghỉ dưới tán cây rừng, lấy lá thư ra đọc lại. Những dòng chữ đã nhòe đi đôi chút vì hơi ẩm nhưng ông vẫn nhận ra nét chữ của mình. Ông nghĩ rằng khi nào có điều kiện sẽ gửi về cho mẹ.

Thế nhưng chiến tranh không cho ông nhiều thời gian như vậy.

Mãi đến nhiều tháng sau, khi đơn vị được nghỉ ngắn ngày, ông mới tìm được nơi chuyển thư. Khi ấy, lá thư đã theo ông qua nhiều cánh rừng, nhiều trận đánh và nhiều đêm hành quân.

Ngày hòa bình lập lại, ông vẫn còn giữ bản nháp của lá thư ấy. Mỗi lần nhìn lại, ông nhớ về những năm tháng tuổi trẻ và nhớ đến người mẹ đã chờ tin con suốt những năm chiến tranh.

Ông nói rằng trong chiến tranh, đôi khi một lá thư cũng trở thành nguồn động viên lớn lao giúp người lính tiếp tục bước đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn