NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH VÀ LỜI HẸN THÁNG MƯỜI VỚI ĐỒNG ĐỘI
Giữa nhịp sống yên bình của hôm nay, vẫn có những con người mang trong tim mình ký ức không thể gọi tên - ký ức của chiến tranh, của mất mát, và của tình đồng đội thiêng liêng không gì thay thế được. Câu chuyện của bác sĩ, thương binh Bùi Xuân Thúy là một lát cắt chân thực như thế - lặng lẽ mà sâu sắc, giản dị mà lay động lòng người. Tháng Mười, khi tiết trời bắt đầu chuyển mình, trên mảnh đất Tàu Ô - Xóm Ruộng (Bình Phước), những người lính năm xưa lại trở về. Không cờ hoa, không ồn ào, họ tụ h
Ngày trước, những buổi gặp mặt như thế đông vui hơn. Nhưng năm tháng đi qua, bệnh tật và tuổi già khiến đội ngũ ấy thưa dần. Dẫu vậy, lời hẹn vẫn còn nguyên vẹn: còn sức khỏe, còn đi được, họ vẫn sẽ trở về với đồng đội.
Hơn nửa thế kỷ trước, tháng 4 năm 1970, chàng thanh niên Bùi Xuân Thúy rời quê hương Thái Bình lên đường nhập ngũ. Chỉ vài tháng sau, ông cùng đồng đội vượt Trường Sơn tiến vào chiến trường miền Nam, được biên chế vào Đại đội 21, Trung đoàn 209, Sư đoàn 7 - một đơn vị chủ lực của quân giải phóng.
Những ngày đầu đời lính chưa kịp quen với gian khổ thì chiến trường đã thử thách họ bằng những trận đánh khốc liệt. Đỉnh điểm là chiến dịch chốt chặn Tàu Ô – Xóm Ruộng kéo dài suốt 150 ngày đêm năm 1972. Đây là một trong những trận đánh mang tính chiến lược, nơi lực lượng ta quyết tâm chặn đứng các mũi chi viện và rút lui của quân Mỹ - Ngụy trên tuyến Quốc lộ 13.
Trong ký ức của ông Thúy, đó là quãng thời gian “một thời máu và hoa” - nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Với vai trò tổ trưởng trinh sát, ông cùng các đồng đội Kiếm, Độ, Bình, Dư nhiều lần luồn sâu, bám sát đội hình địch, thiết lập điểm quan sát và nắm bắt tình hình chiến trường.
Những bước bò trong đêm tối, những giờ phút nín thở giữa làn đạn dày đặc - tất cả đã trở thành ký ức không thể nào quên.
Suốt 150 ngày đêm ấy, các đơn vị của Sư đoàn 7 đã chiến đấu gần 800 trận lớn nhỏ, tiêu diệt hàng nghìn quân địch, phá hủy nhiều phương tiện chiến tranh, buộc đối phương phải rút chạy. Chiến thắng ấy góp phần quan trọng vào Chiến dịch Nguyễn Huệ năm 1972, tạo thế và lực mới cho cách mạng Việt Nam trên bàn đàm phán.
Nhưng cái giá của chiến thắng là vô cùng lớn. Hơn một nghìn cán bộ, chiến sĩ đã ngã xuống trên mảnh đất này. Trong đó có 127 người con của quê lúa Thái Bình - những người mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân.
Đầu năm 1973, trong một trận đánh tại Phú Giáo (Bình Dương), ông Bùi Xuân Thúy bị thương nặng do đạn M79, khiến vỡ xương chậu. Ông được đưa về hậu cứ điều trị, rời quân ngũ với 41% sức khỏe để lại chiến trường.
Chiến tranh khép lại, nhưng hành trình của người lính vẫn tiếp tục. Trở về đời thường, ông tiếp tục học tập, thi đỗ vào Đại học Y khoa Thái Bình và trở thành bác sĩ. Suốt 35 năm công tác, ông tận tâm chăm sóc sức khỏe nhân dân và được mọi người yêu quý.
Suốt 35 năm công tác trong ngành y, ông dành trọn tâm huyết cho sự nghiệp chăm sóc sức khỏe nhân dân. Đồng nghiệp quý mến, người dân tin yêu - đó là phần thưởng lớn nhất cho một người từng đi qua chiến tranh.
Không chỉ dừng lại ở công việc chuyên môn, ông còn tích cực tham gia công tác xã hội, nhiều năm liền giữ các vị trí quan trọng trong chính quyền địa phương. Dù ở cương vị nào, ông vẫn luôn giữ trọn phẩm chất của người lính - trách nhiệm, tận tụy và khiêm nhường.
Thế nhưng, có một điều không bao giờ thay đổi trong cuộc đời ông: tình đồng đội.
Mỗi năm, cứ đến tháng Mười, ông lại cùng những người lính năm xưa trở về chiến trường cũ. Họ không chỉ để tưởng nhớ, mà còn để gặp lại nhau, để nhắc nhau nhớ rằng: họ đã từng sống, từng chiến đấu và từng mất mát cùng nhau.Trong làn khói hương nghi ngút, những người lính già lặng lẽ đặt bát cơm, chén nước lên mâm cúng. Họ như đang trò chuyện với những người đã khuất, kể cho nhau nghe về cuộc sống hôm nay, về những đổi thay của quê hương, đất nước. Lời hứa năm nào vẫn vang lên, giản dị mà da diết: “Chúng tôi vẫn còn đây, và sẽ còn trở lại thăm các anh…” Chiến tranh đã lùi xa, mảnh đất Tàu Ô - Xóm Ruộng hôm nay đã thay da đổi thịt. Nhưng với những người như ông Bùi Xuân Thúy, ký ức về 150 ngày đêm khốc liệt vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua.
Ông từng bước vào chiến trường khi chưa tròn hai mươi tuổi - mang theo sự hồn nhiên của một chàng trai làng quê. Trở về sau chiến tranh, ông hiểu hơn ai hết giá trị của sự sống. Và có lẽ vì thế, ông đã sống một cuộc đời trọn vẹn - sống cho mình, cho gia đình, và cả cho những người đồng đội đã nằm lại. Ở tuổi ngoài bảy mươi, người cựu binh ấy vẫn cần mẫn với công việc tại Bệnh viện Lão khoa Phước Hải (Thái Bình), vẫn tận tâm chăm sóc bệnh nhân bằng tất cả y đức của một người thầy thuốc.
Cuộc đời ông là minh chứng đẹp đẽ cho một điều giản dị: Chiến tranh có thể lùi xa, nhưng tình đồng đội thì còn mãi.



