Bài viết

Người cựu chiến binh và ngày toàn thắng 30/4 (1)

Ông tôi thường kể cho tôi nghe câu chuyện về ông Phạm Văn Tấn, sinh năm 1945, hiện đang sinh sống tại thôn Phú An, xã Phú Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh.

Quảng Trị24/01/2026Nguyễn Hoàng Duy (Đoàn xã Nam Gianh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông tôi thường kể cho tôi nghe câu chuyện về ông Phạm Văn Tấn, sinh năm 1945, hiện đang sinh sống tại thôn Phú An, xã Phú Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Ông Tấn là một cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử – chiến dịch quyết định đưa cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đi đến thắng lợi hoàn toàn. Những câu chuyện ấy được ông tôi kể lại trong những buổi chiều yên ả nơi làng quê, khi chiến tranh đã lùi xa nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên vẹn.

Theo lời ông kể, những ngày cuối tháng Tư năm 1975 là khoảng thời gian căng thẳng nhưng cũng đầy quyết tâm của đơn vị ông Tấn. Các chiến sĩ phải hành quân liên tục, vừa chiến đấu vừa tiến nhanh về Sài Gòn. Con đường ra trận đầy gian khổ: đạn dược có lúc gần cạn, lương thực ngày càng thiếu thốn, mỗi bữa ăn chỉ là nắm cơm khô hay vài củ sắn luộc. Thế nhưng, không một ai nản chí hay lùi bước. Trong lòng mỗi người đều cháy bỏng niềm tin rằng ngày toàn thắng đã rất gần.

Ông Tấn từng kể lại rằng, có những đêm cả đơn vị phải trú tạm trong rừng, thay nhau cảnh giới giữa tiếng bom đạn còn vang vọng. Dù mệt mỏi và đói rét, các chiến sĩ vẫn động viên nhau, giữ vững tinh thần chiến đấu. Khoảnh khắc đáng nhớ nhất là khi mọi người nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng. Trong giây phút ấy, cả đơn vị như vỡ òa cảm xúc, những người lính ôm chầm lấy nhau, vừa cười vừa khóc. Đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc, của sự giải tỏa sau bao năm tháng hi sinh và chờ đợi.

Sau chiến tranh, ông Phạm Văn Tấn trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống đời thường như bao người nông dân khác. Ông cầm cuốc ra đồng, chăm lo ruộng vườn, sống một cuộc đời giản dị và lặng lẽ. Tuy vậy, mỗi khi kể lại chuyện cũ, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào sâu sắc. Ông không bao giờ nhận mình là anh hùng, chỉ xem bản thân đã góp một phần nhỏ bé vào ngày đất nước thống nhất.

Người kể lại câu chuyện này với tôi là ông tôi – một người không trực tiếp tham gia chiến dịch, nhưng đã lắng nghe và ghi nhớ từng lời kể của ông Tấn. Ông tôi kể chuyện bằng giọng trầm lắng, chậm rãi, pha lẫn sự kính trọng và tự hào dành cho thế hệ đi trước. Chính cách kể mộc mạc, chân thành ấy đã khiến câu chuyện trở nên sống động và đáng tin cậy. Qua diễn giả trung gian là ông tôi, hình ảnh người lính trong thời hoa lửa hiện lên không hào nhoáng, mà gần gũi, bình dị nhưng vô cùng cao cả.

Qua câu chuyện về ông Phạm Văn Tấn, tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ là những trang sử hào hùng, mà còn là cuộc đời thật của những con người đã sẵn sàng hi sinh tuổi trẻ vì độc lập dân tộc. Những ký ức thời hoa lửa ấy giúp tôi thêm trân trọng hòa bình hôm nay và nhắc nhở bản thân phải sống xứng đáng với sự hi sinh của các thế hệ cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn