Người cựu chiến binh và vết thương xưa
Hơn 50 năm sống với mảnh đạn trong chân, cứ mỗi lần di chuyển nhiều thì mắt cá chân trái sẽ sưng tấy lên, đau lắm. Thế nhưng đó lại là dấu ấn của một thời đáng tự hào của người cựu chiến binh Lê Thị Tuyết. Khi tôi bước vào con ngõ 137 đường Trường Chinh (TP. Huế), trước ngôi nhà số 1 là bà Lê Thị Tuyết (sinh năm 1949), một người phụ nữ phúc hậu, mái tóc ngả màu thời gian đã chờ sẵn. Nếu không biết trước, tôi sẽ không nghĩ người phụ nữ với khuôn mặt tươi sáng này lại là một cựu chiến binh, thươn
Hơn 50 năm sống với mảnh đạn trong chân, cứ mỗi lần di chuyển nhiều thì mắt cá chân trái sẽ sưng tấy lên, đau lắm. Thế nhưng đó lại là dấu ấn của một thời đáng tự hào của người cựu chiến binh Lê Thị Tuyết. Khi tôi bước vào con ngõ 137 đường Trường Chinh (TP. Huế), trước ngôi nhà số 1 là bà Lê Thị Tuyết (sinh năm 1949), một người phụ nữ phúc hậu, mái tóc ngả màu thời gian đã chờ sẵn. Nếu không biết trước, tôi sẽ không nghĩ người phụ nữ với khuôn mặt tươi sáng này lại là một cựu chiến binh, thươn



