Bài viết

NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH VÂN BÁN VÀ NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN - ông Nguyễn Văn Cửu

Phú Thọ25/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Cửu - một người lính xuất thân từ xã Vân Bán. Ngày đất nước còn chia cắt, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tôi tạm biệt mái nhà tranh nơi quê hương để lên đường nhập ngũ. Khi ấy, tôi chỉ nghĩ đơn giản: đã là thanh niên thì phải đi, để giữ lấy từng tấc đất của cha ông.

Những năm tháng chiến đấu trên chiến trường chống Mỹ là quãng thời gian gian khổ nhất nhưng cũng hào hùng nhất của đời tôi. Đơn vị chúng tôi thường xuyên cơ động, bám trụ ở những địa bàn ác liệt. Bom đạn giội xuống ngày đêm, đất đá rung chuyển, nhưng nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành. Có những đợt hành quân dài ngày, lương thực cạn dần, mỗi người chỉ có vài nắm gạo rang mang theo, vậy mà không ai kêu ca hay nản lòng. Tôi còn nhớ những lần đối mặt trực tiếp với kẻ thù. Tiếng súng nổ chát chúa, khói lửa mù mịt. Đồng đội ngã xuống ngay trước mắt, để lại trong lòng chúng tôi nỗi đau không thể nào quên. Mỗi lần tiễn đưa một người anh em, chúng tôi càng siết chặt tay nhau, thầm hứa sẽ chiến đấu kiên cường hơn, quyết không để sự hy sinh ấy trở nên vô nghĩa.

Ngoài chiến đấu, chúng tôi còn phải làm công tác dân vận, giúp đỡ bà con vùng chiến sự sơ tán, sản xuất, bảo vệ làng xóm. Trong bom đạn, tình quân dân càng thêm gắn bó. Những bát cơm sẻ nửa, những ngôi nhà tạm che mưa che nắng cho bộ đội đã trở thành điểm tựa tinh thần để chúng tôi đứng vững nơi tuyến lửa. Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, tôi đứng giữa hàng ngũ đồng đội, lặng người đi vì xúc động. Chiến tranh đã cướp đi của chúng tôi tuổi trẻ, sức khỏe và cả những người thân yêu, nhưng đổi lại là nền hòa bình mà bao thế hệ đã đánh đổi bằng máu xương. Trở về xã Vân Bán, tôi lại bắt tay vào lao động, tham gia công tác địa phương, góp phần xây dựng quê hương sau chiến tranh. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng tôi luôn tự nhủ phải sống sao cho xứng đáng với danh hiệu Bộ đội Cụ Hồ, xứng đáng với những đồng đội đã không kịp trở về.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần kể lại câu chuyện kháng chiến chống Mỹ cho con cháu, tôi chỉ mong các thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Hãy biết trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm với hiện tại và tiếp tục viết tiếp truyền thống cách mạng vẻ vang của quê hương Vân Bán.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn