Người cựu chiến binh với trái tim vàng
Người cựu chiến binh với trái tim vàng
Đất nước Việt Nam chúng ta có biết bao người anh hùng thầm lặng, và với em, bác Nguyễn Văn Kiểm là một trong những người cao cả nhất. Bác không chỉ là người chiến sĩ anh dũng trên chiến trường mà còn là người giữ gìn ngọn lửa tri ân giữa thời bình. Mỗi chi tiết về cuộc đời bác đều khiến trái tim nhỏ bé của em rung động vì sự cảm phục.
Bác Kiểm là người con của xã Phước Lại, Cần Giuộc. Tham gia cách mạng từ sớm, bác là chiến sĩ của Tiểu đoàn 5 Nhà Bè danh tiếng. Vào năm 1967, bác đã có mặt tại "chảo lửa" Cầu Kinh, chiến đấu suốt 45 ngày đêm chống lại quân Mỹ. Đó là quãng thời gian đầy cam go khi địch dùng đủ mọi phương tiện hiện đại để tấn công, nhưng bác và đồng đội vẫn không hề nao núng. Những chiến công đánh chìm tàu, bắn rơi máy bay của đơn vị bác đã viết nên trang sử vẻ vang cho quê hương Long An. Bác kể, giữa ranh giới mỏng manh của sự sống và cái chết, lòng yêu nước chính là ánh sáng dẫn đường cho bác. Trong chiến tranh, sự mất mát là điều không tránh khỏi. Bác đã bị thương nặng ở tay trái khi cố cứu đồng đội Tám Nghĩa, và đến năm 1970, bác đã vĩnh viễn mất đi cánh tay phải do trúng đạn. Trở về đời thường với một cơ thể không nguyên vẹn, nhưng tâm hồn bác vẫn luôn tràn đầy tình yêu thương. Thay vì nghỉ ngơi, bác lại chọn một công việc đầy ý nghĩa: trông nom khu di tích Cầu Kinh. Trước khi khu di tích được nhà nước xây dựng vào năm 2013, bác đã tự mình lập miếu thờ các liệt sĩ để hương khói hằng ngày. Tình cảm ấy thật sâu nặng và đáng quý biết bao! Hiện nay, mỗi ngày bác vẫn đến khu di tích để quét dọn và chăm sóc cây xanh. Nhìn hình ảnh bác dùng cánh tay còn lại để cầm chổi, tỉ mỉ lau từng vết bụi trên bia đá, em thấy lòng mình thắt lại vì xúc động. Bác bảo làm việc này là niềm vui, là cách để bác gần gũi với đồng đội. Lời nói của bác đơn sơ nhưng chứa đựng một bài học lớn về nhân cách và lòng thủy chung. Bác Kiểm không chỉ trông coi những viên gạch, thảm cỏ mà bác đang trông giữ cả một kho tàng lịch sử quý báu cho thế hệ mai sau.
Em cảm thấy mình thật may mắn khi được biết đến câu chuyện về bác Nguyễn Văn Kiểm. Bác đã dạy cho em biết thế nào là sống có lý tưởng và lòng biết ơn. Hình ảnh người lính già cụt tay nhưng tâm hồn rạng rỡ sẽ mãi là tấm gương để em soi mình. Em hứa sẽ học tập thật tốt, luôn trân trọng giá trị của hòa bình và tích cực tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa để xứng đáng với sự hy sinh của bác và các anh hùng liệt sĩ.



