Người cựu chiến binh xẻ dọc Trường Sơn
Ông Linh Xuân Thìn, thôn Hùng Thắng xã Hùng An, năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh, ông lại nhớ về những ngày cùng đồng đội hành quân trên dãy Trường Sơn hùng vĩ.
Năm 1971, khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào một đơn vị vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Nhiệm vụ của họ là vận chuyển lương thực, thuốc men và vũ khí từ hậu phương ra tiền tuyến.
Những con đường Trường Sơn ngày ấy vô cùng gian khổ. Ban ngày máy bay địch liên tục trinh sát và ném bom. Ban đêm, các chiến sĩ mới tranh thủ hành quân. Có những đoạn đường phải băng qua rừng sâu, vượt suối lớn, leo dốc cao hàng chục cây số. Quần áo rách vai, đôi chân phồng rộp, nhưng không ai than vãn.
Một lần, đơn vị của ông Linh Xuân Thìn đang vận chuyển hàng thì bất ngờ gặp trận bom dữ dội. Đất đá tung mù trời, nhiều đoạn đường bị cày xới. Một số đồng đội bị thương. Ngay sau khi máy bay rời đi, các chiến sĩ lại khẩn trương san lấp hố bom, đưa người bị thương đến nơi an toàn và tiếp tục nhiệm vụ.
Ông Linh Xuân Thìn nhớ nhất hình ảnh những người lính trẻ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Họ mang trên vai không chỉ ba lô, lương thực mà còn mang theo niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Dù phải đối mặt với bom đạn, sốt rét rừng và thiếu thốn đủ bề, ý chí chiến đấu của họ vẫn không hề lay chuyển.
Sau ngày hòa bình lập lại, ông Linh Xuân Thìn trở về quê hương, tham gia lao động sản xuất và tích cực công tác xã hội. Mỗi dịp gặp mặt thanh niên, ông thường kể lại những năm tháng hành quân trên Trường Sơn để nhắc nhở thế hệ trẻ về sự hy sinh của cha anh.
Ông thường xúc động đọc lại câu thơ nổi tiếng của Tố Hữu:
"Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước
Mà lòng phơi phới dậy tương lai."
Đối với ông, đó không chỉ là câu thơ mà còn là hình ảnh chân thực của một thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ vì độc lập, tự do của dân tộc.



