Người cứu đập – giữa dòng lũ Quảng Nam
Cơn lũ từ thượng nguồn đổ về, nước chảy ầm ầm như muốn nuốt trọn cả thôn. Nguyễn Văn Hiếu đứng bên bờ đập, mắt nhìn dòng nước dâng, lòng thắt lại. Một đoạn đập đang rạn nứt. Nếu nước tràn qua, cả cánh đồng sẽ chìm trong nước, nhà dân sẽ mất trắng.
Hiếu quăng bao cát xuống dòng nước chảy xiết. Một đồng nghiệp hét lên:
“Anh điên à? Nước chảy thế này mà chống lại sao được?”
Hiếu giật mình, nhìn đồng hồ: nước sẽ vượt đỉnh trong vòng 10 phút. Ông mím môi, giơ tay ra hiệu:
“Không ai rút. Chúng ta còn kịp, nếu ai chịu chạy thì tôi ở lại!”
Cả nhóm im lặng, dấn bước theo ông. Mưa xối xả, nước dâng lên ngang hông, dòng chảy dữ dội. Bao cát trôi, đôi tay rướm máu.
Một tiếng rắc vang lên — một tấm chắn bị sụp. Hiếu lao tới, kéo đồng nghiệp kịp lúc.
Cuối cùng, khi cơn lũ hạ, cả nhóm đứng thở hổn hển, áo quần ướt sũng. Người dân chạy ra, mắt ánh lên biết ơn:
“Nhờ anh, cả làng không bị cuốn trôi!”
Hiếu chỉ gật đầu, nhìn dòng nước còn lặng lờ:
“Cứu được lúc này là may. Mỗi ngày vẫn phải canh… nước chẳng chờ ai.”



