“Người cứu ngựa thồ trên đường bom”
Năm 1971, khi chiến tranh Quảng Trị còn ác liệt, một chàng trai trẻ tên Thanh, 20 tuổi, đảm nhận nhiệm vụ dẫn và chăm sóc ngựa thồ chở lương thực, thuốc men và vật liệu xây dựng qua những con đường mòn đầy bom đạn, mỗi ngày Thanh phải dẫn đàn ngựa đi qua cánh đồng trống, qua rừng già và suối sâu, nơi bom rơi đinh tai nhức óc, đất đá tung tóe, nhiều lần ngựa sợ hãi bỏ chạy, Thanh không một giây hoảng sợ mà vừa chạy theo, vừa hô to để giữ đàn ngựa yên, từng lần cứu kịp những con ngựa bị vấp té hay
Năm 1971, khi chiến tranh Quảng Trị còn ác liệt, một chàng trai trẻ tên Thanh, 20 tuổi, đảm nhận nhiệm vụ dẫn và chăm sóc ngựa thồ chở lương thực, thuốc men và vật liệu xây dựng qua những con đường mòn đầy bom đạn, mỗi ngày Thanh phải dẫn đàn ngựa đi qua cánh đồng trống, qua rừng già và suối sâu, nơi bom rơi đinh tai nhức óc, đất đá tung tóe, nhiều lần ngựa sợ hãi bỏ chạy, Thanh không một giây hoảng sợ mà vừa chạy theo, vừa hô to để giữ đàn ngựa yên, từng lần cứu kịp những con ngựa bị vấp té hay bị thương, đôi tay dính bùn, mồ hôi và máu trộn lẫn, nhưng ánh mắt Thanh vẫn kiên định, và mỗi lần ngựa vượt qua đoạn đường nguy hiểm, anh thở phào nhẹ nhõm, biết rằng nhờ công sức của mình, hàng hóa sẽ đến tiền tuyến, cứu sống bao chiến sĩ, những ngày dài không ngủ, Thanh vừa chăm sóc ngựa vừa nhắc nhở đồng đội giữ an toàn, khi chiến tranh kết thúc, câu chuyện về người cứu ngựa thồ trên đường bom vẫn được nhắc lại trong các làng quê ven đường mòn, minh chứng rằng tuổi trẻ không chỉ dũng cảm trên chiến trường mà còn biết chăm sóc những sinh mạng nhỏ bé xung quanh, và giữa những ngày tháng hoa lửa, trái tim kiên cường, tận tụy và đầy lòng nhân ái của Thanh vẫn tỏa sáng, bảo vệ sự sống và niềm tin cho đồng đội và cả những sinh vật cùng đồng hành trong bom đạn.



