Khác

Người cứu người trong đêm

Người cứu người trong đêm

Lai Châu26/03/2026Chi đoàn bản Mù Sang (Đoàn xã Dào San)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống trên một bản nhỏ vùng cao thuộc Điện Biên, không gian trở nên tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió thổi qua những mái nhà sàn. Mọi người trong bản đã chìm vào giấc ngủ sau một ngày lao động vất vả. Nhưng trong màn đêm yên bình ấy, một biến cố bất ngờ đã xảy ra. Khoảng nửa đêm, anh Thào – một người dân trong bản – chợt tỉnh giấc vì nghe thấy tiếng gọi yếu ớt vọng lại từ phía con suối gần nhà. Ban đầu, anh tưởng mình nghe nhầm, nhưng tiếng kêu lại vang lên, đứt quãng, như có người đang cố gắng cầu cứu. Không chần chừ, anh bật dậy, cầm theo chiếc đèn pin rồi chạy nhanh ra ngoài. Con đường xuống suối tối đen, trơn trượt sau cơn mưa chiều. Ánh đèn pin yếu ớt chỉ đủ soi một đoạn ngắn trước mặt. Khi đến gần bờ suối, anh phát hiện một người đàn ông bị trượt chân, mắc kẹt giữa dòng nước chảy xiết. Người đó bám vào một tảng đá, nhưng sức đã yếu, có thể bị cuốn trôi bất cứ lúc nào. Không kịp suy nghĩ nhiều, anh Thào tìm một cành cây dài, cố gắng đưa ra cho người bị nạn bám vào. Nhưng khoảng cách quá xa. Nhìn thấy tình thế nguy cấp, anh quyết định lội xuống nước. Dòng nước lạnh buốt, chảy mạnh khiến anh nhiều lần suýt ngã. Anh phải bám vào đá, từng bước tiến lại gần. Khi tiếp cận được, anh nắm chặt tay người bị nạn, cố kéo lên. Nhưng sức nước quá mạnh, cả hai đều chao đảo. Trong khoảnh khắc đó, anh dồn hết sức lực, kéo người kia lên khỏi dòng nước, rồi dìu vào bờ. Cả hai nằm thở dốc trên bãi đất, người ướt sũng và lạnh run. Sau khi đưa người bị nạn về nhà, anh nhóm lửa, thay quần áo khô và chăm sóc cho đến khi người đó tỉnh lại. Hóa ra đó là một người đi rừng bị lạc, không may trượt chân khi qua suối. Khi được hỏi vì sao dám liều mình như vậy, anh Thào chỉ nói đơn giản: “Nghe người ta kêu cứu thì phải cứu thôi”. Câu nói mộc mạc ấy lại chứa đựng một tấm lòng lớn lao. Câu chuyện nhanh chóng lan khắp bản. Với mọi người, hành động của anh không chỉ là cứu một mạng người, mà còn là biểu hiện rõ ràng của tinh thần xung kích, sẵn sàng giúp đỡ người khác trong lúc nguy hiểm. Giữa cuộc sống bình dị nơi núi rừng, những con người như anh không cần danh hiệu hay lời ca ngợi. Họ hành động theo bản năng của lòng tốt, của trách nhiệm với cộng đồng. Và chính những hành động ấy đã góp phần làm nên sự ấm áp, gắn kết và bình yên cho cuộc sống nơi đây.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn