Cựu Thanh niên xung phong

Người cựu thanh niên xung phong giữ lửa núi rừng Lai Châu

Lai Châu14/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một bản nhỏ thuộc Lai Châu, người dân vẫn quen gọi ông Lý A Chừ bằng cái tên thân thương: “ông Chừ thanh niên xung phong”. Dù nay đã ngoài bảy mươi tuổi, mái tóc bạc trắng, nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng tuổi trẻ, đôi mắt ông lại sáng lên như ngọn lửa chưa từng tắt. Ngày ấy, khi còn là một chàng trai đôi mươi, ông Chừ tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Công việc của ông và đồng đội không trực tiếp cầm súng, nhưng lại vô cùng nguy hiểm: mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực và đạn dược cho bộ đội. Ông kể, những con đường ở Lai Châu ngày đó chỉ là lối mòn xuyên rừng. Mỗi khi máy bay địch ném bom, đất đá sạt lở, đường bị chia cắt. Ngay trong đêm, lực lượng thanh niên xung phong phải có mặt để sửa đường. “Có những hôm vừa lấp xong hố bom, chưa kịp nghỉ thì máy bay lại đến,” ông nhớ lại. “Chúng tôi chỉ kịp lao xuống hầm, rồi lại bò lên làm tiếp.” Có lần, trong lúc san đường, một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ gần đó. Đất đá văng tung tóe. Một người bạn thân của ông đã hy sinh ngay tại chỗ. Ông Chừ bị thương ở chân, máu chảy đầm đìa. Nhưng điều khiến ông day dứt nhất không phải là vết thương, mà là việc con đường chưa thông. Ông nói:
👉 “Đường chưa xong thì xe không qua được, mà xe không qua thì bộ đội thiếu lương thực.” Nghĩ vậy, ông cố gắng đứng dậy, cùng đồng đội tiếp tục công việc cho đến khi con đường được thông suốt. Những năm tháng ấy, họ sống giữa gian khổ: ăn cơm độn ngô, ngủ lán rừng, thiếu thốn đủ thứ. Nhưng chưa bao giờ ông Chừ nghĩ đến việc bỏ cuộc. “Chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản: mình làm để đất nước được hòa bình,” ông nói. Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về bản. Không còn tiếng bom, nhưng cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn. Ông lại bắt đầu một “cuộc chiến” mới – chiến đấu với đói nghèo. Ông khai hoang đất, trồng lúa, trồng ngô, rồi vận động bà con cùng làm theo. Ông còn tích cực tham gia các hoạt động của địa phương, vận động thanh niên học chữ, bỏ các hủ tục lạc hậu. Nhiều người hỏi ông:
“Giờ đã già, sao ông vẫn vất vả thế?” Ông chỉ cười hiền:
👉 “Ngày xưa còn không sợ, giờ sao lại sợ khó.” Điều khiến người dân trong bản kính trọng nhất không chỉ là quá khứ anh dũng, mà là cách ông sống hôm nay. Ông luôn nhắc con cháu phải biết ơn những người đã hy sinh, phải cố gắng học tập, lao động để xây dựng quê hương. Mỗi dịp kỷ niệm Ngày Thương binh Liệt sĩ 27/7, ông lại mặc bộ quần áo cũ đã sờn, lặng lẽ thắp hương cho những đồng đội năm xưa. Trước bàn thờ đơn sơ, ông đứng rất lâu, như đang trò chuyện với những người đã khuất. Câu chuyện về ông Chừ không phải là câu chuyện của những chiến công lớn lao được ghi trong sách vở. Nhưng đó là câu chuyện của một con người bình dị, đã dành cả tuổi trẻ cho Tổ quốc, và cả cuộc đời để giữ gìn, xây dựng quê hương. Ở nơi núi rừng Lai Châu, những con người như ông chính là “ngọn lửa sống” – âm thầm nhưng bền bỉ, truyền lại tinh thần yêu nước cho thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn