NGƯỜI CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG Ở SUỐI QUYỀN
Ông Bùi Văn Hạnh, sinh năm 1952, quê ở xã cũ Suối Quyền, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái (nay thuộc xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai), là một cựu Thanh niên xung phong từng tham gia phục vụ chiến trường trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu nơi tuyến đầu, nhưng những năm tháng mở đường, tải đạn và san lấp hố bom của ông cùng đồng đội đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của dân tộc.
Sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng cao, tuổi thơ của ông Hạnh gắn liền với những con đường đất quanh co, những buổi theo cha mẹ lên nương từ sáng sớm đến tối muộn. Cuộc sống khó khăn khiến ông sớm quen với gian khổ và rèn cho mình tính chịu thương chịu khó.
Năm 1970, hưởng ứng phong trào thanh niên lên đường phục vụ Tổ quốc, ông tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Ngày rời Suối Quyền, ông chỉ mang theo vài bộ quần áo cũ và lời dặn của mẹ: “Dù ở đâu cũng phải sống thật tốt và giúp đỡ đồng đội.”
Sau thời gian tập huấn, ông được phân công làm nhiệm vụ mở đường và vận chuyển hàng hóa trên tuyến hậu cần phục vụ chiến trường. Công việc của Thanh niên xung phong vô cùng nặng nhọc. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm mới tranh thủ làm việc. Có những hôm cả đội phải đào đất, san đá suốt đêm để kịp thông đường cho đoàn xe quân sự đi qua.
Ông kể rằng những năm tháng ấy, điều đáng sợ nhất không phải là đói rét mà là tiếng máy bay gầm rú trên đầu giữa lúc đang làm nhiệm vụ. Chỉ cần nghe tiếng còi báo động, tất cả phải lập tức lao xuống hầm trú ẩn rồi sau đó lại tiếp tục công việc như chưa có chuyện gì xảy ra.
Kỷ niệm mà ông nhớ nhất là vào mùa hè năm 1972. Sau một trận bom lớn, một đoạn đường quan trọng bị phá hỏng nặng khiến nhiều xe vận tải không thể di chuyển. Đơn vị của ông nhận lệnh khẩn cấp phải thông đường trước sáng hôm sau.
Suốt cả đêm hôm ấy, hàng chục thanh niên xung phong thay nhau xúc đất, kéo đá và lấp hố bom dưới ánh đèn dầu nhỏ. Mưa rừng đổ xuống khiến đất nhão trơn trượt, quần áo ai cũng lấm lem bùn đất. Có người mệt đến mức vừa làm vừa ngủ gật nhưng không ai bỏ vị trí.
Đến gần sáng, khi đoạn đường cuối cùng được sửa xong cũng là lúc đoàn xe quân sự từ phía sau tiến tới. Nhìn từng chiếc xe nối đuôi nhau an toàn vượt qua, cả đội ai cũng vui đến quên hết mệt nhọc.
Ông Hạnh nói rằng khoảnh khắc ấy khiến ông hiểu rằng công việc thầm lặng của mình cũng góp phần giúp chiến trường phía trước có thêm lương thực và đạn dược để chiến đấu.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương Suối Quyền cũ. Cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn, ông tiếp tục làm nương, trồng lúa và chăm lo cho gia đình. Không chỉ vậy, ông còn tích cực tham gia các phong trào tại địa phương, giúp đỡ bà con phát triển kinh tế và giữ gìn đoàn kết trong bản.
Với bản tính chăm chỉ, chịu khó, ông là một trong những người đầu tiên trong vùng mạnh dạn trồng cây quế và chăn nuôi phát triển kinh tế gia đình. Nhiều năm liền, gia đình ông được công nhận là gia đình văn hóa tiêu biểu của xã.
Trong thời gian tham gia Thanh niên xung phong, ông được Nhà nước trao tặng Kỷ niệm chương Thanh niên xung phong vẻ vang cùng nhiều giấy khen của địa phương. Nhưng với ông, điều quý giá nhất là được góp một phần tuổi trẻ cho đất nước và được chứng kiến quê hương đổi thay từng ngày.
Hiện nay, dù tuổi đã ngoài bảy mươi, ông vẫn thường xuyên tham gia sinh hoạt Hội Cựu Thanh niên xung phong và kể cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng gian khổ nhưng đầy tự hào của tuổi trẻ thời chiến.
Ông luôn nhắn nhủ con cháu rằng:
“Thế hệ chúng tôi góp sức bằng đôi bàn tay giữa bom đạn. Thế hệ hôm nay phải góp sức bằng học tập và lao động để quê hương ngày càng phát triển.”
Câu chuyện của ông Bùi Văn Hạnh là hình ảnh đẹp về những người Thanh niên xung phong vùng cao – những con người đã lặng thầm cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc trong những năm tháng chiến tranh đầy gian khó.



