Cựu Thanh niên xung phong

Người cựu thanh niên xung phong và những năm tháng thanh xuân cống hiến

TP. Hồ Chí Minh07/07/2026Đoàn Ngọc Linh Nguyên (Đoàn trường Đại học Văn Hiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người không cầm súng trực tiếp chiến đấu trên chiến trường, nhưng những đóng góp của họ vẫn góp phần làm nên chiến thắng vẻ vang của dân tộc. Trong buổi gặp gỡ với cô Trần Thị Lan – cựu thanh niên xung phong, chúng tôi được nghe kể về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng đáng tự hào. Sinh ra trong thời kỳ đất nước còn nhiều khó khăn, khi vừa tròn mười tám tuổi, cô Lan tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Ngày rời quê hương, hành trang của cô chỉ là vài bộ quần áo và lời dặn của cha mẹ: "Dù ở đâu cũng phải sống xứng đáng với Tổ quốc." Nhiệm vụ của đơn vị cô là mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, đạn dược và bảo đảm giao thông thông suốt để phục vụ chiến trường. Công việc vô cùng nguy hiểm. Ban ngày máy bay địch liên tục oanh tạc, ban đêm mọi người lại tranh thủ sửa đường để sáng hôm sau xe có thể tiếp tục hành quân. Cô kể rằng có những ngày vừa lấp xong một hố bom thì ít phút sau bom lại rơi xuống đúng vị trí ấy. Dù biết hiểm nguy luôn cận kề nhưng không ai chùn bước. Ai cũng hiểu rằng nếu con đường bị chia cắt thì việc chi viện cho tiền tuyến sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Điều khiến cô nhớ nhất là tình đồng đội. Trong những năm tháng gian khổ ấy, mọi người xem nhau như người thân trong gia đình. Một chiếc bánh, một bi đông nước hay một chiếc áo mưa đều sẵn sàng chia sẻ cho nhau. Chính tình yêu thương ấy đã giúp họ vượt qua những tháng ngày khắc nghiệt nhất. Chiến tranh kết thúc, cô Lan trở về quê hương với biết bao kỷ niệm của tuổi trẻ. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng cô luôn giữ tinh thần lạc quan, chăm chỉ lao động và tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu Thanh niên xung phong tại địa phương. Đến nay, cô vẫn thường xuyên gặp gỡ đoàn viên, học sinh để kể lại những câu chuyện về một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Khi được hỏi điều gì khiến cô tự hào nhất, cô mỉm cười và nói: "Chúng tôi không tiếc tuổi trẻ vì đã được cống hiến cho đất nước. Nhìn thấy các cháu được học hành, lớn lên trong hòa bình, đó là phần thưởng lớn nhất."

Lời nói ấy khiến cả căn phòng lặng đi. Chúng tôi nhận ra rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của các thế hệ đi trước. Buổi gặp gỡ khép lại nhưng những câu chuyện của cô Lan vẫn còn đọng mãi trong lòng mỗi đoàn viên. Chúng tôi hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện bằng những hành động lớn lao mà còn bằng sự cống hiến thầm lặng, tinh thần trách nhiệm và ý chí vượt qua mọi khó khăn vì lợi ích chung. Đề án "Những câu chuyện thời hoa lửa" giúp thế hệ trẻ có cơ hội lắng nghe những nhân chứng lịch sử bằng xương bằng thịt, từ đó thêm trân trọng giá trị của hòa bình và độc lập. Những câu chuyện ấy sẽ mãi là ngọn lửa truyền thống soi đường cho tuổi trẻ hôm nay tiếp tục học tập, rèn luyện và cống hiến vì một Việt Nam ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người cựu thanh niên xung phong và những năm tháng thanh xuân cống hiến | Câu chuyện thời hoa lửa