Bài viết

Người Cứu Thương Giữa Hai Làn Đạn

Câu chuyện về một trí thức Hà Nội rời bỏ giảng đường để vào "chảo lửa" Tây Nguyên. Ông không chỉ chiến đấu bằng súng đạn mà bằng dao mổ và y đức, cứu sống hàng ngàn thương binh trong điều kiện thiếu thốn đến cùng cực, dưới những hầm phẫu thuật chỉ cao hơn mặt đất vài gang tay.

Ninh Bình22/04/2026Đoàn cơ sở Sở Y tế tỉnh Ninh Bình (Đoàn cơ sở Sở Y tế tỉnh Ninh Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bác sĩ Lê Cao Đài đã rời bỏ cuộc sống yên bình tại thủ đô để hành quân dọc đường Trường Sơn vào chiến trường Tây Nguyên khốc liệt. Ông là người đặt nền móng cho bệnh viện dã chiến giữa rừng sâu – nơi mà cái chết và sự sống chỉ cách nhau một hơi thở.

Ký ức kinh hoàng nhất mang tên "Bệnh viện dưới lòng đất". Để tránh bom B-52, các phòng mổ được đào sâu xuống lòng đất. Trong không gian chật chội, ẩm thấp và thiếu ánh sáng, bác sĩ Đài đã thực hiện những ca phẫu thuật phức tạp dưới ánh đèn pin hoặc đèn dầu lạc. Có những lúc đang mổ, bom nổ ngay sát cửa hầm, đất đá rơi xuống đầy tấm khăn trải phẫu thuật, nhưng đôi tay ông vẫn không rời dao mổ vì ông biết: "Nếu mình dừng lại, người lính này sẽ không bao giờ về nhà được nữa."

Có một kỷ niệm đầy nhân văn mà đồng đội thường nhắc về ông: Trong một trận đánh, bệnh viện của ông tiếp nhận cả thương binh của ta và một vài binh lính phía bên kia bị thương nặng. Giữa ranh giới sống chết, bác sĩ Đài đã ra lệnh cứu chữa tất cả. Ông quan niệm: "Trước khi là kẻ thù, họ là những con người cần được cứu sống."

Bác sĩ Lê Cao Đài không chỉ cứu người mà còn là người ghi chép tỉ mỉ về tác hại của chất độc màu da cam lên cơ thể con người ngay tại chiến trường. Những tư liệu của ông sau này đã trở thành bằng chứng thép trong cuộc đấu tranh đòi công lý cho các nạn nhân da cam Việt Nam.

Ông là minh chứng cho một thế hệ "thời hoa lửa" không chỉ biết cầm súng, mà còn dùng trí tuệ và lòng trắc ẩn để bảo vệ sự sống giữa cảnh hồi sinh và hủy diệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn