người đã dùng chính thân mình để "mở đường máu" cho đồng đội trên mặt trận Lạng Sơn năm 1979
một nhân vật mà lòng dũng cảm đã trở thành một biểu tượng bất diệt trong binh chủng Công binh, một người đã dùng chính thân mình để "mở đường máu" cho đồng đội trên mặt trận Lạng Sơn năm 1979. Đó là Anh hùng, Liệt sĩ Nguyễn Công Thuận.
Khúc ca về người "mở lối mặt trời": Nguyễn Công Thuận và ngòi nổ vĩnh cửu
Trong những cuộc chiến đấu tại vùng biên viễn, có một nỗi khiếp sợ vô hình nhưng tàn khốc hơn cả đạn pháo: đó là những bãi mìn dày đặc bao quanh các cao điểm. Tại khu vực cửa khẩu Hữu Nghị, để có thể phản công chiếm lại các vị trí chiến lược, quân ta buộc phải đi qua những "vùng đất chết" ấy. Và Nguyễn Công Thuận chính là người được giao trọng trách phá tan lớp vỏ thép ấy.
1. Người đi trên lưỡi hái tử thần
Nguyễn Công Thuận là một chiến sĩ công binh trẻ tuổi, dáng người đậm, chắc nịch như một gốc cây nghiến già trên đỉnh Mẫu Sơn. Công việc của anh không có tiếng súng nổ giòn giã như bộ binh, cũng không rền vang như pháo binh. Nó diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối, nơi mỗi milimet di chuyển là một lần đánh cược với số phận.
Giữa đêm tối mịt mù của vùng biên giới, dưới làn pháo kích cầm chừng của đối phương, Thuận lặng lẽ trườn đi trên mặt đất đầy mảnh đạn. Đôi bàn tay anh khéo léo gỡ từng ngòi nổ, đôi tai anh thính nhạy trước từng tiếng động nhỏ nhất của kim loại. Với anh, công binh không chỉ là nghề, mà là nghệ thuật của sự chính xác tuyệt đối.
2. Quyết định giữa lằn ranh sinh tử
Trận đánh chiếm lại cao điểm ngày hôm ấy diễn ra vô cùng ác liệt. Đơn vị bộ đội ta đang bị chặn đứng trước một bãi mìn dày đặc ngay dưới chân đồi. Thời gian không còn nhiều, trời sắp sáng, nếu không mở được đường, toàn bộ đơn vị sẽ trở thành mục tiêu cho pháo binh địch phơi mình giữa bãi trống.
Loạt thuốc nổ dự phòng để phá xích mìn bị trúng pháo địch bốc cháy. Trong tình thế ngặt nghèo ấy, Thuận đã có một hành động khiến tất cả đồng đội phải lặng đi vì xúc động. Anh gom những quả lựu đạn cuối cùng, quấn vào người, rồi nhìn về phía đơn vị đang nằm chờ lệnh. Không một lời trăng trối, anh lao vút lên phía trước, dùng chính cơ thể mình để kích nổ những quả mìn đang chắn lối.
3. Tiếng nổ hóa thành ánh sáng
Một tiếng nổ vang trời rung chuyển cả thung lũng. Khói lửa trùm lên bóng dáng người chiến sĩ công binh. Nguyễn Công Thuận đã ngã xuống, nhưng anh đã mở ra một con đường rộng thênh thang cho đồng đội xông lên.
Nhờ sự hy sinh của anh, đơn vị đã kịp thời làm chủ cao điểm trước khi mặt trời mọc, bẻ gãy ý đồ bao vây của quân thù. Anh nằm lại đó, giữa mảnh đất biên cương mà anh đã thề bảo vệ, thân xác anh tan vào đất mẹ, nhưng con đường anh mở ra đã dẫn lối cho chiến thắng.
4. Linh hồn trong những nhành hồi
Nguyễn Công Thuận được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện về anh là bài ca về sự hy sinh cao cả nhất: Hy sinh bản thân để bảo toàn sự sống cho đồng đội. Người dân vùng biên giới Văn Lãng, Cao Lộc vẫn kể rằng, mỗi mùa hoa hồi thơm ngát, họ như thấy bóng dáng người chiến sĩ công binh năm ấy vẫn lầm lũi đi trên những con đường mòn, bảo vệ cho từng bước chân của bà con đi nương, đi rẫy. Anh không chỉ mở đường trong chiến tranh, anh đã mở ra một con đường hòa bình dài lâu cho Xứ Lạng.


