NGƯỜI ĐÃ TỪNG SỢ CHẾT
Quang là người dũng cảm nhất đơn vị.
Ít nhất là trong mắt mọi người.
Anh luôn xung phong.
Luôn đi đầu.
Luôn là người cuối cùng rời khỏi vị trí.
Một lần, có người hỏi:
– “Anh không sợ à?”
Quang cười:
– “Sợ chứ.”
Mọi người nghĩ anh nói đùa.
Nhưng không.
Một đêm, khi chỉ còn hai người trực, Quang nói:
– “Ngày đầu ra trận, tôi run đến mức không cầm nổi súng.”
Người kia ngạc nhiên:
– “Thật à?”
Quang gật.
– “Tôi tưởng mình sẽ bỏ chạy.”
Anh nhìn vào khoảng tối.
– “Nhưng lúc đó… có người đứng cạnh.”
Người kia hỏi:
– “Ai?”
Quang không trả lời ngay.
Một lúc sau, anh nói:
– “Một người cũng đang run như tôi.”
Hai người nhìn nhau.
Không ai nói gì.
Nhưng không ai bỏ chạy.
Sau đó, họ cùng tiến lên.
Quang nói:
– “Từ lúc đó, tôi hiểu… không phải không sợ mới dũng cảm.”
Anh quay sang:
– “Mà là… sợ rồi mà vẫn đứng lại.”
Người kia im lặng.
Ngoài kia, gió vẫn thổi.
Không mạnh.
Nhưng đủ để người ta nhớ rằng…
can đảm không phải là thứ bẩm sinh.
Mà là thứ được tạo ra…
từng lần một.



