Bài viết

Người đặc công 107 trận đánh giữa Đồng Tháp Mười khói lửa

24/08/2026Xã Quan Thành (Đoàn xã Quan Thành)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người đặc công 107 trận đánh giữa Đồng Tháp Mười khói lửa

Võ Văn Mừng sinh năm 1930 tại làng Tân Thuận Tây, quận Cao Lãnh, tỉnh Sa Đéc, nay thuộc xã Tân Thuận Tây, thành phố Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp. Sinh ra trong những năm đất nước còn chìm trong chiến tranh, ông sớm bộc lộ sự gan dạ, mưu trí và tham gia kháng chiến khi mới 17 tuổi.

image.png

Chân dung Đồng chí Võ Văn Mừng. Ảnh tư liệu

Những ngày đầu, Võ Văn Mừng tham gia du kích xã. Ông nổi tiếng với khả năng gỡ lựu đạn gài của đối phương rồi tận dụng dây thun để chế tạo lựu đạn ném cho lực lượng ta. Sau đó, ông gia nhập bộ đội địa phương huyện Cao Lãnh và được đào tạo về đặc công. Từ kháng chiến chống thực dân Pháp đến những năm cuối cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông trực tiếp tham gia 107 trận đánh lớn nhỏ, nhiều lần bị thương nhưng vẫn kiên cường hoàn thành nhiệm vụ.

Một trong những trận đánh thể hiện rõ sự gan dạ và mưu trí của Võ Văn Mừng diễn ra vào năm 1952. Đầu tháng 9, ông tình nguyện nhận nhiệm vụ đánh phá khẩu pháo 90 ly của quân Pháp đặt tại Cồn Trọi. Để tìm hiểu cách bố trí lực lượng và trận địa pháo, ông cải trang thành dân chài, cố tình để đối phương bắt đi làm xâu. Sau nhiều lần bơi giữa dòng sông Cửu Long nước xiết để tiếp cận mục tiêu nhưng chưa thành công, ông vẫn không bỏ cuộc dù lúc đó đang bị sốt nặng.

Đêm 8/10/1952, khi quân Pháp chuyển khẩu pháo sang cồn Cái Bảy, Võ Văn Mừng tiếp tục nhận nhiệm vụ. Ông ôm bộc phá vượt qua ba chiếc tàu của đối phương, luồn vào sát chân đồn. Hai lần dây điện bị rối, ông vẫn bình tĩnh tháo gỡ rồi tiếp tục bò đến vị trí đặt thuốc nổ, ngay cạnh hàng trăm quả đạn pháo. Khi khối bộc phá phát nổ, cả trận địa rung chuyển. Khẩu pháo 90 ly bị phá hủy hoàn toàn, một trung đội quân Pháp và lính Lê Dương bị tiêu diệt, hai tàu chiến bị đánh chìm và hư hại.

Ngày 10/9/1953, Võ Văn Mừng cùng đồng đội tiếp tục thực hiện một trận đánh táo bạo tại đồn Tân Tịch, gần thị xã Cao Lãnh. Cải trang thành lính Cao Đài, cả tổ đi xe lôi tiến thẳng vào đồn. Khi đến nơi, ông bất ngờ quật ngã lính gác rồi cùng đồng đội nhanh chóng tiến công. Trận đánh diễn ra trong thời gian ngắn, lực lượng ta tiêu diệt đối phương, thu 12 khẩu súng và rút lui an toàn.

Đêm 30/10/1953, tại đồn Rạch Trâu Trắng ở xã Phong Mỹ, Võ Văn Mừng lại nhận nhiệm vụ mở đường cho đồng đội. Ông ôm bộc phá vượt qua nhiều lớp rào tre, rào gai và hào sâu để tiếp cận cứ điểm. Khi bị hai tên lính phát hiện và lao ra ngăn cản, ông dùng đoạn tầm vông nhọn buộc vào bộc phá đánh gục chúng rồi đặt khối nổ giữa trung tâm đồn.

Sau tiếng nổ, giữa khung cảnh hỗn loạn và lửa cháy, Võ Văn Mừng bất ngờ phát hiện một bé trai khoảng 4 tuổi đang hoảng loạn chạy ra khỏi đồn. Không bỏ mặc em giữa hiểm nguy, ông lập tức ôm đứa trẻ vượt qua biển lửa để đưa ra ngoài. Khi đối phương ném lựu đạn truy kích, ông nhặt lên ném trả rồi dùng thân mình che chắn cho đứa bé. Vụ nổ khiến ông bị thương hơn 30 vết trên cơ thể.

Dù bị thương nặng và máu chảy khắp người, Võ Văn Mừng vẫn tiếp tục cầm đèn pin soi đường cho đồng đội truy quét đối phương đến cùng. Cậu bé được ông cứu sống. Cha của em, vốn là một người lính bị bắt sau trận đánh, cảm phục trước tinh thần và nghĩa khí của những người chiến sĩ cách mạng, sau đó đã xin đi theo kháng chiến.

Với những chiến công đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, Võ Văn Mừng được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Cuộc đời chiến đấu của Võ Văn Mừng là hình ảnh tiêu biểu của người chiến sĩ đặc công miền Nam: gan dạ trước hiểm nguy, mưu trí giữa vòng vây và luôn sẵn sàng nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất. Nhưng bên cạnh sự quả cảm trên chiến trường, câu chuyện cứu một em nhỏ giữa trận đánh cũng cho thấy một phẩm chất đáng quý khác ở người lính: dù chiến tranh khốc liệt đến đâu, lòng nhân hậu và tình người vẫn luôn được gìn giữ.

107 trận đánh là 107 lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng điều còn lại sau những năm tháng ấy không chỉ là những chiến công, mà còn là hình ảnh một người chiến sĩ đã sống và chiến đấu bằng lòng dũng cảm, trí tuệ và tình thương con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn