Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người Đặc Công 131 Lần Đột Nhập "Hang Cọp"

Đại tá Hoàng Văn Thượng, anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân dân tộc Tày quê Cao Bằng, đã có một cuộc đời binh nghiệp đầy chiến công xuất sắc. Sinh năm 1948 trong gia đình nông dân nghèo, ông nhập ngũ năm 1968, nhanh chóng trở thành chiến sĩ giỏi của đơn vị đặc công 305 và được cơ động ra chiến trường miền Nam. Dù bị sốt rét gầy yếu, ông vẫn xin ra trận tại chốt An Púp ở Campuchia, chỉ huy phân đội cắt hàng rào mở đường, phá tan lô cốt cầu và tiêu diệt 29 tên địch, được tặng huân chương Chiến công hạng Ba. Năm 1971, khi làm chính trị viên đại đội 429 tại Tây Ninh, Bình Dương, ông đã hai đêm mò mẫm vượt 8 lớp hàng rào dây thép gai để trinh sát căn cứ Dầu Tiếng, sau đó chỉ huy 18 chiến sĩ tập kích thành công, tiêu diệt 120 tên địch và cắm cờ giải phóng tại trung tâm chỉ huy địch. Ông đã 131 lần đảm nhiệm mũi trưởng xung kích, tiêu diệt gần 100 tên địch, góp phần đánh chiếm trung tâm thông tin ngụy Sài Gòn vào ngày 26/4/1975, đóng vai trò quan trọng trong chiến thắng lịch sử 30/4. Vào ngày 6/11/1978, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, sau đó trở về quê hương công tác, giữ chức Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Cao Bằng và Chủ tịch Hội Cựu chiến binh tỉnh cho đến khi nghỉ hưu.

Thái Nguyên07/08/2026Xã Đăk Hà (Đoàn xã Đăk Hà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người Đặc Công 131 Lần Đột Nhập "Hang Cọp"

Trong dòng chảy oanh liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những cuộc đời đã trở thành huyền thoại rực sáng, viết nên bởi lòng quả cảm và lòng yêu nước vô bờ bến. Đó chính là câu chuyện về Đại tá Hoàng Văn Thượng, một người con ưu tú của dân tộc Tày đến từ xóm Bản Giăn, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo và sớm chịu nỗi đau mồ côi mẹ từ năm 8 tuổi, cậu bé Thượng ngày nào đã lớn lên với ý chí tự lập kiên cường. Năm 1968, vừa tròn tuổi 20 mươi mốt lòng nhiệt huyết, anh đáp lời gọi thiêng liêng của Tổ quốc và nhập ngũ vào lực lượng đặc công, trở thành chiến sĩ của Trung đội 4, Đại đội 20, Tiểu đoàn 4, Sư đoàn Đặc công 305. Bằng tinh thần kỷ luật và sự kiên trì chịu khó rèn luyện, anh nhanh chóng trở thành một chiến sĩ giỏi của đơn vị rồi cùng các đồng đội hành quân vào chiến trường Bình Trị Thiên khói lửa.

     Đến tháng 12 năm 1970, người chiến sĩ trẻ được điều động cùng đơn vị hành quân sang tỉnh Công-pông Chàm (Campuchia) để thực hiện nhiệm vụ đánh chốt An Púp. Đúng lúc này, một trận sốt rét ác tính kéo dài khiến thân hình anh gầy gò, ốm yếu. Xót thương chiến sĩ, cấp trên ra lệnh cho anh ở lại tuyến sau để điều dưỡng, nhưng với bản lĩnh của một người lính đặc công, anh kiên quyết xin ra trận và thuyết phục chỉ huy: "Anh em trong đơn vị cũng ốm sốt nhiều, mình mà ở lại làm sao nói được với mọi người". Thấu hiểu quyết tâm ấy, đơn vị đã tin tưởng giao cho anh trọng trách làm mũi nhọn cắt hàng rào, mở cửa cho lực lượng xung kích tiến công. Trận đánh diễn ra vào một đêm trăng sáng, quân địch tuần tra vô cùng gắt gao khiến mọi hành động đòi hỏi phải cực kỳ thận trọng và bí mật. Giữa làn ranh sinh tử, anh cùng đồng đội tỉ mẩn cắt từng đoạn dây thép gai, thậm chí có những sợi dây nhỏ phải dùng răng cắn đứt để tránh phát ra tiếng động, cắt đến đâu lại khéo léo dùng cỏ cây ngụy trang đến đó. Giữa lúc căng thẳng, trung đội trưởng chỉ huy lại bị lạc đường. Để kịp giờ nổ súng hiệp đồng, anh chủ động cùng một đồng chí nữa tiếp tục mở thông hành lang mở cửa. Chỉ còn đúng 5 phút trước giờ khai hỏa, lối đi đã hoàn toàn thông suốt. Ngay khi lệnh tấn công vang lên, Hoàng Văn Thượng điểm hỏa bộc phá phá tan lô cốt đầu cầu, nhanh chóng dẫn dắt mũi nhọn đánh chiếm ba nhà lính của địch. Trong lúc chiến đấu ác liệt, khi khẩu súng trên tay bắn đến viên đạn cuối cùng, anh dũng cảm xông tới vật lộn tay đôi với một tên địch, tước lấy khẩu súng AR-15 của đối phương rồi tiếp tục bắn xối xả vào quân địch đang ngoan cố dưới giao thông hào. Trận đánh kết thúc thắng lợi rực rỡ, đơn vị tiêu diệt 300 tên, bắt sống hơn 100 tên địch. Riêng cá nhân anh không chỉ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mở cửa mà còn trực tiếp tiêu diệt 29 tên địch, được tặng thưởng Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba.

Bước sang năm 1971, với những công lao và năng lực vượt trội, anh được bổ nhiệm làm Chính trị viên Đại đội 2, Sư đoàn Đặc công 429, hoạt động tại vùng đất lửa Tây Ninh, Bình Dương. Tại đây, đơn vị nhận nhiệm vụ đánh vào căn cứ Dầu Tiếng – một mắt xích quân sự cực kỳ kiên cố bảo vệ cửa ngõ phía Tây Bắc Sài Gòn, vốn được bao bọc bởi 12 lớp hàng rào dây thép gai gài đầy mìn cùng hệ thống lô cốt, hầm ngầm liên hoàn. Để nắm chắc tình hình, anh đã trực tiếp dành hai đêm liền mò mẫm trinh sát, dũng cảm vượt qua 8 lớp hàng rào gai dày đặc để luồn sâu vào bên trong "hang cọp", ghi chép chính xác hình thế bố trí lực lượng của đối phương để mang về những thông tin mật cốt lõi giúp đơn vị xây dựng phương án tác chiến. Đêm ngày 19 tháng 6 năm 1971, lợi dụng lúc quân địch đang mải mê tổ chức kỷ niệm ngày "Quân lực Việt Nam Cộng hòa", anh chỉ huy 18 chiến sĩ đặc công bí mật tiếp cận trận địa. Khi hướng chính của đơn vị bị lạc đường, không tìm được cửa mở, anh đã một mình ôm bộc phá đi trước dẫn đường, lách qua từng kẽ hở đưa toàn bộ đội hình tiến sâu vào bên trong căn cứ. Đúng 1 giờ 30 phút sáng, anh phát lệnh cho toàn đội tiến thẳng vào khu trung tâm chỉ huy, chặt gãy cột cờ ngụy quyền và kiêu hãnh cắm lên lá cờ giải phóng, đồng thời tung hàng loạt thủ pháo, lựu đạn khiến quân địch rơi vào cảnh hỗn loạn, khiếp đảm. Trận tập kích thành công vang dội khi ta tiêu diệt 120 tên địch, phá hủy nhiều phương tiện chiến tranh mà chỉ có vỏn vẹn 2 chiến sĩ bị thương nhẹ. Riêng người chỉ huy Hoàng Văn Thượng tiêu diệt 19 tên địch, một lần nữa xuất sắc nhận Huân chương Chiến công hạng Ba.

      Suốt cuộc đời binh nghiệp của mình, Đại tá Hoàng Văn Thượng đã có tới 131 lần đảm nhiệm vai trò mũi trưởng xung kích, trực tiếp dẫn quân đột nhập vào các căn cứ phòng thủ nghiêm ngặt nhất của kẻ thù, chỉ huy bách chiến bách thắng 23 trận lớn nhỏ và tiêu diệt gần 100 tên địch. Vào những ngày cuối cùng của cuộc chiến, ngày 26 tháng 4 năm 1975, ông tiếp tục chỉ huy tiểu đoàn đánh chiếm Trung tâm thông tin ngụy, kiên cường chiến đấu suốt 3 ngày đêm liên tục để làm tê liệt hoàn toàn hệ thống radar của đối phương, góp phần quan trọng mở toang cánh cửa cho đại quân tiến vào làm nên chiến thắng lịch sử ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Với những chiến công đặc biệt xuất sắc và lòng quả cảm vô song, ngày 6 tháng 11 năm 1978, ông đã vinh dự được Nhà nước tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Khi hòa bình lập lại, người anh hùng ấy trở về quê hương Cao Bằng yêu dấu, tiếp tục cống hiến trên các cương vị Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh, rồi Chủ tịch Hội Cựu chiến binh tỉnh trước khi nghỉ hưu. Trở về với cuộc sống đời thường, ông vẫn luôn đau đáu tâm nguyện truyền cảm hứng yêu nước cho thế hệ trẻ. Ông thường nhắn nhủ đầy xúc động rằng hòa bình độc lập hôm nay được đổi bằng xương máu của hàng triệu người đi trước, và mong mỏi các thế hệ thanh niên sau này luôn phát huy truyền thống cha anh, ra sức học tập và xây dựng đất nước vững mạnh để giữ vững nền hòa bình mãi mãi về sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn