NGƯỜI ĐẶC CÔNG CỤT HAI TAY DÙNG RĂNG GIẬT KÍP BỘC PHÁ

Trên chiến trường Quảng Trị rực lửa, lực lượng đặc công luôn là những mũi nhọn đột kích dũng cảm nhất, "đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng". Trong trận đánh cao điểm Đất Đỏ năm 1967, hình ảnh chiến sĩ đặc công Hồ Kích bị cụt hai tay vẫn dùng răng giật kíp bộc phá tiêu diệt lô cốt địch đã trở thành một huyền thoại về ý chí chiến đấu phi thường.
Hồ Kích là chiến sĩ đặc công thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Quảng Trị. Đêm ngày 10 tháng 8 năm 1967, đơn vị anh nhận lệnh đánh chiếm cụm lô cốt bê tông kiên cố của địch trên cao điểm Đất Đỏ. Địch bố trí hỏa lực đại liên quét liên tục xung quanh ba tầng rào kẽm gai.
Hồ Kích nhận nhiệm vụ ôm khối bộc phá 10 kg lên đánh chiếm lô cốt đầu cầu. Trong lúc trườn qua hàng rào kẽm gai, một quả pháo nổ ngay gần khiến anh bị trúng mảnh vỡ, làm gãy nát cả hai cánh tay, máu chảy đầm đìa đẫm áo trận.
Cơn đau thấu xương làm anh suýt ngất đi, nhưng nhìn ổ hỏa lực đại liên từ lô cốt chính của địch vẫn điên cuồng nã đạn chặn đứng mũi tiến công của đại đội, Hồ Kích đã dồn chút sức tàn cuối cùng, dùng hai cùi tẩu gạt đất trườn lên áp sát vách lô cốt.
Không còn đôi tay để thao tác, anh trườn người ép sát khối bộc phá vào khe hở lô cốt. Anh ghé sát mặt, dùng răng cắn chặt lấy dây chốt kíp nổ rồi giật mạnh.
Tiếng nổ đanh gọn vang lên phá tan hoàn toàn ổ hỏa lực đại liên của địch, mở toang cửa mở cho toàn đơn vị xung phong chiếm lĩnh cao điểm. Hồ Kích được đồng đội cứu sống kịp thời và trở thành Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sự dũng cảm phi thường của anh là minh chứng cho tinh thần "còn thở là còn chiến đấu" của người lính thời hoa lửa.



