Cựu chiến binh

NGƯỜI ĐẶC CÔNG GIỮA RỪNG SÁC

Câu chuyện tái hiện những năm tháng chiến đấu đặc biệt ác liệt của cựu chiến binh Lê Xuân Lưu, người lính đặc công từng hoạt động tại chiến trường B2 – Rừng Sác, Sài Gòn–Gia Định. Trong môi trường sông nước, rừng đước, bùn lầy và sự truy lùng gắt gao của địch, bác cùng đồng đội đã thực hiện nhiều trận đánh táo bạo, thầm lặng nhưng hiệu quả. Câu chuyện không chỉ kể về chiến công, mà còn khắc họa ý chí thép, sự mưu trí và những ký ức sinh tử của người lính đặc công – những con người “đi không dấu,

Thanh Hóa21/12/2025Nguyễn Thị Hiền (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lê Xuân Lưu, sinh năm 1937, quê thôn Phúc Thọ, nhập ngũ năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn vô cùng khốc liệt. Ở tuổi gần ba mươi, bác rời làng quê, mang theo lời dặn giản dị của gia đình để bước vào con đường chiến đấu mà phía trước là sinh tử khó lường.

Sau huấn luyện, bác được tuyển chọn vào lực lượng đặc công, biên chế về Đơn vị 585, một đơn vị đặc công hoạt động độc lập, bí mật tại chiến trường B2. Với cấp bậc Trung sĩ (ký hiệu H2), giữ chức vụ Phó Trung đội trưởng (B phó), bác Lưu vừa trực tiếp chiến đấu, vừa chỉ huy tổ mũi thọc sâu trong nhiều nhiệm vụ nguy hiểm.

Từ năm 1966, bác cùng đơn vị hoạt động chủ yếu tại Rừng Sác – Sài Gòn–Gia Định, vùng đất ngập mặn hiểm trở, kênh rạch chằng chịt, nơi mỗi bước đi đều có thể trả giá bằng mạng sống. Người lính đặc công sống giữa bùn lầy, muỗi vắt, đói khát và sự bao vây liên tục của địch.

Nhắc đến kỷ niệm sâu sắc nhất, bác Lưu chậm rãi kể:

“Có lần, tổ tôi nằm ém quân dưới rừng đước suốt ba ngày ba đêm. Nước triều lên tới cổ, anh em phải bám rễ cây mà thở. Chỉ cần động đậy là lộ… Lúc đó, tôi nghĩ: còn sống được là còn nhiệm vụ.”

Người viết lặng đi khi nghe câu chuyện ấy. Với người lính đặc công, sự im lặng cũng là một hình thức chiến đấu. Có những trận đánh, bác và đồng đội phải bò sát mục tiêu, gài mìn, đánh nhanh rồi rút êm trong đêm tối. “Đánh xong là rút liền, không kịp nhìn lại. Chỉ nghe tiếng nổ phía sau là biết mình còn sống,” bác nói, ánh mắt xa xăm.

Năm 1968, giữa lúc chiến trường B2 vô cùng ác liệt, bác vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam ngay tại chiến khu. “Vào Đảng ở rừng, không cờ hoa, chỉ có anh em bắt tay nhau thật chặt. Nhưng tôi nhớ suốt đời,” bác kể, giọng trầm lại.

Suốt hơn mười năm chiến đấu, bác Lê Xuân Lưu cùng đơn vị đã tham gia nhiều trận đánh đặc công quan trọng, góp phần làm rung chuyển hệ thống căn cứ, kho tàng và tuyến hậu cần của địch quanh Sài Gòn. Với tinh thần dũng cảm, mưu trí và trách nhiệm của người chỉ huy cấp trung đội, bác nhiều lần hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Những cống hiến ấy được Nhà nước ghi nhận bằng 5 Huân chương các loại, trao tặng cho thành tích chiến đấu, phục vụ chiến đấu và quá trình công tác lâu dài, bền bỉ.

Năm 1976, sau ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, bác xuất ngũ, trở về quê hương Phúc Thọ. Rời quân ngũ, nhưng dáng đi thận trọng, ánh mắt cảnh giác và tác phong kỷ luật của người lính đặc công vẫn còn nguyên. Bác sống giản dị, lặng lẽ, hiếm khi kể về chiến công, chỉ nhắc nhiều đến đồng đội đã nằm lại rừng sâu, sông nước.

“Mình còn sống là may mắn rồi. Nhớ nhất là anh em không về được…” – bác Lưu nói khẽ, câu nói ngắn nhưng nặng trĩu.

Thời hoa lửa của bác Lê Xuân Lưu gắn với Rừng Sác B2, nơi mỗi tấc đất đều thấm mồ hôi, máu và sự hy sinh thầm lặng của người lính đặc công. Đó là một thời không ồn ào, không phô trương, nhưng chính từ những con người như bác, đất nước mới có được ngày bình yên hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn