Người đại đội phó ngã xuống nơi đất bạn
Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp đầy gian khổ, biết bao người con ưu tú của dân tộc đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ ra đi không để lại cho riêng mình điều gì, ngoài tên tuổi được khắc sâu trong lòng đồng đội và nhân dân. Cao Thế Chiến, người con quê hương Quảng Bình, là một trong những người anh hùng như thế.
Ông sinh năm 1926 trong một gia đình lao động nghèo miền Trung giàu truyền thống yêu nước. Lớn lên giữa những năm đất nước chìm trong xiềng xích thực dân, chứng kiến cảnh quê hương cơ cực vì chiến tranh và áp bức, chàng thanh niên Cao Thế Chiến sớm nuôi chí tham gia cách mạng.
Khi tiếng gọi cứu nước vang lên, ông xung phong gia nhập quân đội, trở thành người lính của Quân đội nhân dân Việt Nam. Từ những ngày đầu cầm súng, ông đã nổi tiếng là người gan dạ, chịu khó, luôn đi đầu trong mọi nhiệm vụ khó khăn. Trải qua nhiều trận chiến ác liệt, ông dần trưởng thành và được giao giữ chức Đại đội phó Đại đội 2, Trung đoàn 101, Đại đoàn 325 — một trong những đơn vị chủ lực thiện chiến của quân đội ta thời kỳ kháng chiến chống Pháp.
Những năm đầu thập niên 1950, chiến trường Trung Lào trở thành địa bàn chiến lược quan trọng. Để phối hợp với chiến trường chính Điện Biên Phủ, quân ta mở Chiến dịch Trung Lào nhằm tiêu hao sinh lực địch, buộc quân Pháp phải phân tán lực lượng, tạo thế có lợi cho toàn chiến cuộc. Trong chiến dịch ấy, đơn vị của Cao Thế Chiến được giao nhiều nhiệm vụ hiểm nguy nơi rừng núi nước bạn.
Địa hình Trung Lào vô cùng khắc nghiệt. Núi cao, rừng sâu, đường hành quân hiểm trở, khí hậu nóng bức và thiếu thốn lương thực khiến cuộc sống người lính vô cùng gian nan. Nhưng giữa muôn vàn khó khăn, Đại đội phó Cao Thế Chiến vẫn luôn giữ vững tinh thần lạc quan, động viên anh em vượt qua gian khổ.
Đồng đội kể rằng ông là người chỉ huy gần gũi, luôn chia sẻ từng ngụm nước, nắm cơm với chiến sĩ. Trong những cuộc hành quân dài ngày, ông thường đi cuối đội hình để đỡ những người yếu sức. Khi chiến đấu, ông lại là người xông pha nơi nguy hiểm nhất.
Đầu năm 1954, trong trận đánh ác liệt tại khu vực Na Kham thuộc Chiến dịch Trung Lào, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ tiến công vào vị trí phòng thủ quan trọng của quân Pháp. Hỏa lực địch dày đặc, bom đạn cày xới núi rừng dữ dội. Nhiều chiến sĩ bị thương ngay từ những đợt tiến công đầu tiên.
Giữa làn đạn khốc liệt, Cao Thế Chiến vẫn bình tĩnh chỉ huy đơn vị bám sát mục tiêu. Ông liên tục động viên chiến sĩ giữ vững đội hình, trực tiếp dẫn đầu mũi xung kích đánh vào trận địa địch. Khi một tổ chiến đấu bị hỏa lực đối phương ghìm chặt, ông lao lên mở đường, tạo điều kiện cho đồng đội tiến lên tiêu diệt lô cốt.
Trong lúc trận đánh bước vào thời điểm quyết liệt nhất, ông anh dũng hy sinh giữa chiến trường Na Kham năm 1954, khi mới 28 tuổi.
Sự hy sinh của Đại đội phó Cao Thế Chiến là biểu tượng cho tinh thần chiến đấu quả cảm của lớp thanh niên Việt Nam thời kháng chiến — những con người sẵn sàng dâng hiến tuổi xuân và cả tính mạng cho độc lập dân tộc và nghĩa tình quốc tế cao đẹp.
Máu của ông cùng đồng đội đã góp phần làm nên thắng lợi của Chiến dịch Trung Lào, phối hợp quan trọng với mặt trận Điện Biên Phủ lịch sử, tạo nên sức ép lớn khiến thực dân Pháp từng bước đi tới thất bại hoàn toàn.
Dù đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, tên tuổi người đại đội phó quê Quảng Bình vẫn được đồng đội và thế hệ hôm nay nhắc nhớ với niềm kính trọng sâu sắc. Ông đã ngã xuống nơi đất bạn, nhưng tinh thần yêu nước, lòng quả cảm và sự hy sinh của ông sẽ còn sống mãi cùng non sông đất nước.



