Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người Đại đội trưởng của đồng bằng Bắc Bộ

Hưng Yên21/11/2025Nguyễn Ngọc Thịnh ( tổng hợp ) (Phường Trần Hưng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Truyện ngắn về Đại đội trưởng Nguyễn Văn Thành (1928–?)

Nguyễn Văn Thành sinh năm 1928 trong một gia đình lao động ở vùng ven Hà Nội. Cha ông là thợ mộc, mẹ buôn bán nhỏ ở chợ. Những buổi chiều trong ngõ nhỏ, cậu bé Thành thường chạy lon ton theo tiếng rao của người bán bánh đúc, chẳng ai ngờ có ngày cậu trở thành một người lính chỉ huy trên những cánh đồng lửa đạn của Bắc Bộ.

Tuổi trẻ đứng lên

Năm 1946, khi toàn quốc kháng chiến bùng nổ, Thành mới 18 tuổi. Chứng kiến cảnh quân Pháp bắn phá Hà Nội, ông xin gia nhập tự vệ khu phố. Ban đầu chỉ làm liên lạc, rồi tham gia giữ chốt ở Liên khu II. Nhanh nhẹn, gan dạ, lại hiểu địa hình đồng bằng, Thành được cấp trên tin tưởng cử đi bổ sung cho lực lượng chủ lực.

Đầu năm 1950, ông vào biên chế Trung đoàn 48, thuộc Đại đoàn 320 – một đơn vị chủ lực nổi tiếng chiến đấu trên chiến trường đồng bằng Bắc Bộ.

Những trận đánh giữ làng

Đồng bằng Bắc Bộ thời ấy là vùng chiến lược quan trọng. Địch lập đồn bốt dày đặc, thực hiện càn quét liên tục. Người dân thì ngày hôm nay còn gặt lúa, ngày mai đã phải chạy giặc.

Nguyễn Văn Thành nhanh chóng thể hiện khả năng chỉ huy: bình tĩnh, quyết đoán và rất giỏi đọc tình huống chiến trường. Vì thế, mới ngoài hai mươi tuổi, ông đã được bổ nhiệm làm Đại đội trưởng bộ binh.

Một trong những trận đánh nổi tiếng của ông xảy ra ở bờ đê Phúc Xá. Khi địch mở cuộc càn quy mô lớn, đại đội của Thành được giao giữ mũi chặn ở đầu làng. Hỏa lực địch mạnh, pháo bắn như xé mặt đồng. Nhiều chiến sĩ trẻ lần đầu ra trận tay còn run. Thành chỉ nói một câu:

“Giữ được đầu làng là giữ được cả cánh đồng của dân. Còn chúng ta, còn lúa.”

Ông trực tiếp bò lên tuyến đầu, dùng khẩu trung liên Bờ-lim thu được của địch bắn chặn, tạo thời cơ cho trung đội bên sườn áp sát. Nhờ đó, đại đội giữ vững vị trí, đẩy lui đợt càn, bảo vệ cả vùng lúa chín vàng sau lưng.

Chiến thuật đồng bằng – trí của người lính quê

Khác chiến trường rừng núi, chiến đấu ở đồng bằng đòi hỏi người lính phải nắm từng con mương, từng bờ ruộng, từng lũy tre. Thành đặc biệt giỏi điều này. Ông thường dẫn bộ đội đi tập đêm, chỉ từng lối rẽ, từng bãi đất cao – để khi đánh, ai cũng biết nơi nào có thể ẩn mình, nơi nào có thể tập kích.

Có lần, khi địch đóng chốt ở một đồn giữa đồng, Thành đề xuất dùng chiến thuật thọc sâu ban đêm, lợi dụng sương mù dày đặc vùng ven sông. Đại đội của ông chia làm ba mũi, bò qua ruộng nước lạnh đến cắt da, cắt hàng rào thép gai rồi đánh thẳng vào lô cốt trung tâm. Trận này, đại đội tiêu diệt gọn địch trong đồn mà không mất một chiến sĩ nào.

Sau chiến thắng, đồng đội đùa rằng:
“Đồng bằng là nhà của anh Thành.”
Ông chỉ cười:
“Là nhà của dân mình. Bộ đội chỉ giữ giúp dân thôi.”

Người chỉ huy giàu tình người

Dù nghiêm khắc trong chiến đấu, Thành lại vô cùng thương chiến sĩ. Ông thường giữ phần cơm nắm khô nhất cho mình, nhường đồ ăn ngon cho anh em. Gặp đồng bào chạy loạn, ông dừng cả đội hình lại giúp họ đưa trẻ con qua mương hoặc che chở bằng mũ sắt.

Có lần, khi đơn vị rút quân dưới làn pháo, Thành quay lại bế một cậu bé bị bỏ lại trong chuồng trâu. Đồng đội giục:

“Anh Thành! Pháo sắp xuống đấy!”
Ông đáp:
“Người với người không bỏ nhau. Lấy trẻ con làm sao được.”

Đứa bé ấy sau này lớn lên, nhiều lần tìm thăm ông, coi ông như cha.

Dấu hỏi cuối cùng

Vào cuối cuộc kháng chiến chống Pháp, Trung đoàn 48 tiếp tục lớn mạnh, chiến đấu trên các hướng quan trọng. Nguyễn Văn Thành trải qua hàng chục trận đánh lớn nhỏ, nhiều lần bị thương. Sau năm 1954, ông tiếp tục phục vụ quân đội một thời gian rồi trở về đời sống bình dị.
Ngày ông mất không còn được ghi chép rõ ràng — chỉ biết rằng ông sống lặng lẽ, giản dị, như bao người lính vô danh đã góp xương máu trao lại hòa bình.

Người ta kể rằng trong chiếc ba-lô cũ của ông vẫn còn mảnh đạn nhỏ, rỉ sét — kỷ niệm của những năm tháng ông đứng nơi bờ đê, giữa đồng lúa Bắc Bộ, chỉ huy đồng đội đánh đổi máu mình để giữ lại đất đai cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn