NGƯỜI ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG VÀ NHỮNG NĂM THÁNG RÈN QUÂN
Đồng chí Vương Văn Tuấn, sinh năm 1972, hiện đang sinh sống tại Tổ dân phố Thuận Thành, phường Cam Linh. Trước khi nghỉ hưu, đồng chí công tác với cương vị Đại đội trưởng, Sư đoàn 377, Quân chủng Phòng không – Không quân.
Trong quân đội, Đại đội là một tập thể không quá lớn, nhưng lại là nơi mỗi cán bộ, chiến sĩ gắn bó trực tiếp với nhau trong công việc, sinh hoạt và huấn luyện hằng ngày. Ở đó, người Đại đội trưởng không chỉ là người chỉ huy, mà còn là người gần gũi nhất với bộ đội, trực tiếp tổ chức thực hiện nhiệm vụ, duy trì nền nếp và cùng tập thể vượt qua những yêu cầu của công tác huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu.
Những năm tháng đảm nhiệm cương vị Đại đội trưởng tại Sư đoàn 377, Quân chủng Phòng không – Không quân đã trở thành một dấu ấn quan trọng trong cuộc đời quân ngũ của đồng chí Vương Văn Tuấn. Ở vị trí ấy, mọi nhiệm vụ đều gắn với trách nhiệm cụ thể của người chỉ huy: từ tổ chức lực lượng, duy trì kỷ luật, quản lý quân số đến xây dựng tinh thần đoàn kết và ý thức trách nhiệm của từng cán bộ, chiến sĩ.
Đối với một Đại đội trưởng, công việc không chỉ diễn ra trong những giờ huấn luyện. Đằng sau một buổi tập nghiêm túc là quá trình chuẩn bị; đằng sau một tập thể có nền nếp là sự kiên trì duy trì kỷ luật; và đằng sau sự trưởng thành của mỗi chiến sĩ là sự hướng dẫn, uốn nắn của người cán bộ trực tiếp quản lý.
Có những lúc người chỉ huy phải nghiêm khắc để giữ vững nguyên tắc, nhưng cũng có những lúc cần lắng nghe để hiểu tâm tư của cán bộ, chiến sĩ. Chính sự kết hợp giữa kỷ luật và tình đồng chí, giữa yêu cầu nhiệm vụ và sự quan tâm đến con người là điều làm nên vai trò đặc biệt của người cán bộ cấp đại đội.
Qua những năm tháng công tác, đồng chí Vương Văn Tuấn từng bước tích lũy kinh nghiệm trong công tác chỉ huy, quản lý và xây dựng đơn vị. Mỗi nhiệm vụ hoàn thành, mỗi lớp chiến sĩ trưởng thành, mỗi tập thể được củng cố thêm về nền nếp và tinh thần trách nhiệm đều là những dấu ấn lặng thầm của người cán bộ đứng đầu đơn vị cơ sở.
Điều đáng nhớ của đời quân ngũ đôi khi không nằm ở những khoảnh khắc đặc biệt, mà nằm trong những ngày tháng bình thường được lặp lại qua năm tháng: những buổi huấn luyện, những giờ sinh hoạt, những lần kiểm tra, những cuộc họp đơn vị và những lúc cán bộ, chiến sĩ cùng nhau thực hiện nhiệm vụ. Chính từ những điều tưởng như bình dị ấy mà bản lĩnh người lính được hình thành, tập thể được rèn luyện và tinh thần trách nhiệm được vun đắp.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ và nghỉ hưu, đồng chí Vương Văn Tuấn trở về sinh sống tại Tổ dân phố Thuận Thành, phường Cam Linh. Rời môi trường quân đội, cuộc sống trở nên bình dị hơn, nhưng những phẩm chất của người cán bộ từng nhiều năm đứng đầu một đơn vị cơ sở vẫn là hành trang theo đồng chí trong cuộc sống hôm nay.
Nhìn lại chặng đường đã qua, những năm tháng giữ cương vị Đại đội trưởng tại Sư đoàn 377 là một phần đáng trân trọng trong cuộc đời đồng chí Vương Văn Tuấn. Đó là quãng thời gian mà trách nhiệm của người chỉ huy được đặt trong từng công việc cụ thể, từng con người và từng nhiệm vụ của đơn vị.
Có những người lính khi rời quân ngũ mang theo những kỷ niệm của chiến trường; có những người mang theo ký ức về những năm tháng huấn luyện và xây dựng đơn vị. Với đồng chí Vương Văn Tuấn, dấu ấn của một thời làm Đại đội trưởng chính là những năm tháng được sống, rèn luyện và trưởng thành cùng tập thể. Những năm tháng ấy đã đi qua, nhưng tinh thần kỷ luật, trách nhiệm và tình đồng đội vẫn còn ở lại – như một phần ký ức đẹp của người lính và cũng là một giá trị để thế hệ trẻ hôm nay tiếp tục gìn giữ.


