NGƯỜI ĐÀN BÀ TRƯỚC BIỂN
NGƯỜI ĐÀN BÀ TRƯỚC BIỂN
Đường ra biển một sải chim bay
Chị phải đi nửa đời người mới đến
Phút gặp gỡ buổi đầu e thẹn
Nước ngập ngừng sợ cát sụt dưới chân.
Ở ngoài những đôi lứa bồng bềnh
Bọn trẻ chẳng thể nào hiểu chị
Người quả phụ rối bời tâm trí
Những đợt sóng kia đâu khác cuộc đời?
Gió hất tung mái tóc rối bời
Tay vuốt nhẹ bỗng vấp vào sợi bạc
Trên khuôn mặt một nỗi buồn man mác
Kỷ niệm dập dồn như ngọn sóng xô
Người thân yêu trước lúc đi xa
Phút chia tay đã có lời ước hẹn
“Chiến thắng trở về, anh đưa em ra biển
Tìm tặng em một mảnh ốc quê hương…”
Chị lặng đi trước biển hoàng hôn
Biển tím sẫm nhập nhòe trong ánh mắt
Còn một giọng buồn gửi vào biển mặn
Chị tất tưởi đi về hướng Bình Minh.



