NGƯỜI DÂN BẮC VÕNG CHO BỘ ĐỘI
Trong những năm chiến tranh, thương binh cần nơi nghỉ ngơi giữa những hành trình nguy hiểm. Bà Lê Thị Bích đã tận dụng nhà, sân, cây cối để bắc võng, tạo chỗ ngủ an toàn cho bộ đội, giúp họ phục hồi và tiếp tục chiến đấu.
Ngày đó, chiến trường liên tục di chuyển, nhiều bộ đội bị thương, phải nghỉ lại làng để hồi phục. Nhưng không có giường, không có chỗ nằm, nhiều người phải nằm xuống đất, chịu lạnh, mưa.
Tôi nghĩ: Nếu thương binh không được nghỉ ngơi, họ sẽ không thể chiến đấu tiếp. Tôi cùng vài phụ nữ trong làng bắt đầu bắc võng khắp sân, gốc cây, phòng bếp, tận dụng mọi không gian.
Những chiếc võng được cột chặt, trải chiếu sạch, mỗi người có chỗ nằm riêng. Vật dụng đơn sơ, nhưng với họ, là một “giường bệnh” giữa chiến tranh.
Ngày qua ngày, chúng tôi học cách chăm sóc vết thương, băng bó, nấu cháo loãng, vừa bắc võng vừa chăm bộ đội. Mỗi lần nghe tiếng họ thở đều hơn, tôi thấy niềm vui và sự bình an lan tỏa trong tim.
Một buổi tối mưa, cả sân ngập nước, tôi cùng các con đội võng lên gốc cây cao, che chắn cho thương binh. Một người lính nắm tay tôi, khẽ nói: Mẹ ơi, nếu không có mẹ, con không biết sẽ ra sao. Tôi chỉ mỉm cười, hiểu rằng tình người trong chiến tranh là sức mạnh lớn nhất.
Ngày hòa bình, những chiếc võng ấy không còn, nhưng ký ức về những đêm chăm sóc thương binh vẫn sống trong tôi, như minh chứng rằng dân là hậu phương không thể thiếu của chiến thắng.



