Cựu chiến binh

Người dân che chở bộ đội

Một buổi chiều trong những năm kháng chiến, đơn vị hành quân qua một vùng quê nghèo. Sau nhiều giờ đi đường, những người lính đã thấm mệt. Họ cần một nơi nghỉ tạm trước khi tiếp tục lên đường. Một gia đình trong làng biết tin liền mở cửa đón bộ đội. Người mẹ trong nhà nhanh chóng dọn lại gian buồng nhỏ: “Các chú cứ nghỉ tạm ở đây.” Người lính trẻ ngại ngần: “Nhà bác cũng chật, chúng cháu làm phiền gia đình.”

Ninh Bình15/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người dân che chở bộ đội

Một buổi chiều trong những năm kháng chiến, đơn vị hành quân qua một vùng quê nghèo.

Sau nhiều giờ đi đường, những người lính đã thấm mệt. Họ cần một nơi nghỉ tạm trước khi tiếp tục lên đường.

Một gia đình trong làng biết tin liền mở cửa đón bộ đội.

Người mẹ trong nhà nhanh chóng dọn lại gian buồng nhỏ:

“Các chú cứ nghỉ tạm ở đây.”

Người lính trẻ ngại ngần:

“Nhà bác cũng chật, chúng cháu làm phiền gia đình.”

Bà cười:

“Thời buổi này, bộ đội với dân là người một nhà. Có chỗ nào thì nghỉ chỗ ấy.”

Mấy người con trong gia đình cũng góp sức chuẩn bị nước uống và ít khoai luộc.

Bữa ăn chẳng có gì nhiều, nhưng mọi người ngồi cạnh nhau rất vui.

Người lính trẻ hỏi:

“Bác không sợ gia đình gặp khó khăn sao?”

Người mẹ nhìn anh rồi nói:

“Các chú đang lo việc chung. Người dân chúng tôi giúp được gì thì giúp.”

Câu nói giản dị khiến anh xúc động.

Đêm xuống, những người lính nghỉ trong căn nhà nhỏ. Gia đình vẫn thức một phần để hỗ trợ và giữ liên lạc với cán bộ địa phương.

Sáng hôm sau, trước khi đơn vị rời đi, người mẹ gói cho mỗi người một ít lương thực.

Người lính trẻ định từ chối:

“Bác để nhà dùng.”

Bà lắc đầu:

“Đường còn dài. Cầm theo mà ăn.”

Anh nhận lấy, hai tay nâng gói quà nhỏ:

“Chúng cháu cảm ơn bác.”

Bà chỉ nói:

“Cố gắng giữ gìn sức khỏe.”

Đoàn bộ đội tiếp tục lên đường.

Đi được một đoạn, người lính trẻ quay lại. Người mẹ vẫn đứng trước cổng nhìn theo.

Trong những năm kháng chiến, sự gắn bó giữa nhân dân và bộ đội được thể hiện qua rất nhiều việc bình dị: một mái nhà cho nghỉ chân, bát nước, bữa cơm, chiếc áo, gói lương thực hay sự giúp đỡ khi bộ đội cần.

Những điều tưởng nhỏ bé ấy đã tạo nên sức mạnh của hậu phương.

Nhiều năm sau, người lính trở lại vùng quê năm xưa.

Ngôi nhà cũ đã thay đổi nhiều.

Ông đứng trước cổng, nhớ lại người mẹ từng nói:

“Bộ đội với dân là người một nhà.”

Ông hiểu rằng câu nói ấy không chỉ là lời động viên.

Đó là tình cảm chân thành giữa những người dân và người lính trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó.

Bài học: Sức mạnh của một cuộc kháng chiến không chỉ đến từ người chiến sĩ ngoài mặt trận mà còn từ sự đồng lòng, giúp đỡ của nhân dân. Tình quân dân được xây dựng từ những việc làm giản dị nhưng đầy nghĩa tình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn