Người Đan Chiếc Võng Bằng Dây Rừng
Tháng 10 năm 1971, một đơn vị công binh đóng quân bên sườn núi Trường Sơn sau nhiều ngày mở đường. Công việc nặng nhọc khiến ai cũng mệt mỏi. Đêm xuống, nhiều chiến sĩ chỉ trải tấm tăng lên nền đất để ngủ.
Những cơn mưa rừng làm mặt đất luôn ẩm ướt.
Có người thức giấc vì lạnh.
Có người bị côn trùng cắn suốt đêm.
Chiến sĩ Đặng Văn Phúc, hai mươi sáu tuổi, quê ở Quảng Bình, nhìn cảnh ấy mà trăn trở.
Trước khi nhập ngũ, anh từng theo cha lên rừng lấy mây và đan võng.
Anh biết nhiều loại dây rừng rất dẻo, bền và không mục nhanh.
Ngày nghỉ hiếm hoi, Phúc đi sâu vào rừng.
Anh chọn những dây leo đã già.
Không chặt bừa.
Chỉ lấy vừa đủ.
Sau đó đem về ngâm nước suối rồi phơi nắng.
Buổi tối, dưới ánh đèn dầu, anh bắt đầu đan.
Từng mắt võng được thắt thật đều.
Công việc kéo dài suốt ba đêm.
Đến sáng ngày thứ tư, chiếc võng đầu tiên hoàn thành.
Một đồng đội nằm thử rồi ngạc nhiên.
"Êm thật."
"Không thua võng ở nhà."
Phúc cười.
"Còn nhiều người cần."
Thế là anh tiếp tục hướng dẫn mọi người cách đan.
Ban đầu chỉ vài người học.
Sau một tuần, gần cả tiểu đội đều biết.
Mỗi người tự làm cho mình một chiếc.
Có người còn đan thêm cho đồng đội bị thương.
Ít lâu sau, một trận mưa lớn kéo dài.
Nền lán ngập nước.
Những chiếc võng dây rừng trở thành chỗ nghỉ duy nhất khô ráo.
Bác sĩ quân y nhận xét:
"Nhờ ngủ cao hơn mặt đất."
"Nhiều anh em đỡ bị cảm hơn."
Phúc chỉ mỉm cười.
Anh không nghĩ việc mình làm lại có ích đến vậy.
Một hôm, trong lúc hành quân, một chiếc võng bị đứt vì mắc vào gốc cây.
Người chủ định bỏ đi.
Phúc xin lại.
Anh tháo từng đoạn dây còn tốt.
Nối thành một chiếc võng nhỏ hơn cho tổ quân y.
Anh nói:
"Còn dùng được."
"Đừng phí."
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Anh hùng Tô Vĩnh Diện, người luôn đặt sự an toàn và nhiệm vụ của đồng đội lên trên bản thân mình.
Ông nói:
"Có những việc làm không ai giao."
"Nhưng vẫn có người tự nguyện làm vì tập thể."
Phúc nhìn những chiếc võng đung đưa trong lán.
Anh hiểu rằng, chỉ cần đồng đội có một giấc ngủ ngon hơn, ngày mai họ sẽ có thêm sức khỏe để tiếp tục nhiệm vụ.
Sau ngày đất nước thống nhất, Phúc trở về quê mở một cơ sở đan lát.
Ông nổi tiếng với những chiếc võng thủ công rất bền.
Nhưng trong nhà vẫn giữ một chiếc võng cũ được đan từ dây rừng năm ấy.
Màu dây đã sẫm lại.
Nhiều chỗ được nối thêm bằng sợi mới.
Một chiều hè, cô cháu gái nằm thử rồi cười:
"Ông ơi, võng này không đẹp bằng võng ngoài cửa hàng."
Phúc nhẹ nhàng đung đưa chiếc võng.
Ông mỉm cười.
"Đúng."
"Nhưng nó đã từng nâng giấc ngủ của những người lính."
Cô bé im lặng.
Khẽ đưa tay chạm vào từng mắt võng đã mòn theo năm tháng.
Ngoài hiên, gió chiều thổi nhẹ qua hàng tre.
Chiếc võng khẽ đung đưa như nhịp thời gian.
Phúc ngước nhìn bầu trời trong xanh.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, không chỉ những cây cầu hay con đường được dựng nên bằng bàn tay người lính.
Có cả những chiếc võng giản dị, được đan bằng sự khéo léo, tình đồng đội và lòng tận tụy, để giữa núi rừng khắc nghiệt, mỗi người đều có một nơi yên bình ngả lưng, lấy lại sức mạnh cho chặng đường bảo vệ Tổ quốc phía trước.



